Saturday, September 18, 2021

18,000 gái Việt mỗi năm đi làm gái quốc tế


18,000 gái Việt mỗi năm đi làm gái quốc tế


 

Đề nghị dừng xét nghiệm diện rộng vì tốn kém


Khi chiếc xe biển đỏ của Quân đội lăn trên các con phố Đà Nẵng phun “Cloramin B” một loại hoá chất độc hại khắp thành phố vào đầu năm 2020, các chuyên gia trong ngành ý kiến không nên phun Cloramin B, phương pháp này không làm giảm nguy cơ lây nhiễm mà có thể gây hại cho sức khỏe con người. Nhưng quân đội cũng như bộ y tế cắm đầu vẫn cứ phun, phun hơn một năm rưỡi, thấy không giống ai vì trên thế giới này không ai làm, làm lố quá nên phải dừng mấy tháng trước.

Bỏ qua khuyến cáo của các chuyên gia, hơn một năm rưỡi Việt Nam đã chi không ít tiền vào việc làm vừa nguy hại lại vừa tốn tiền ấy.

Tất nhiên, hàng trăm tỷ đổ vào đó chỉ Dân là thiệt, sẽ có nhóm lợi ích nào đó giàu lên cho nên mới bịt mắt làm lố hơn một năm rưỡi trời như thế. Sự việc này làm người ta nhớ tới tướng “anh hùng” Đức Chung, cái sông Tô Lịch giờ cũng mừng vì Chung đã xộ khám😌

Tương tự thế, 4 tháng qua các chuyên gia kêu gọi không được test tràn lan, test đại trà như Việt Nam đang làm.

Người ta thấy lãnh đạo Việt Nam đưa ra ý tưởng chống dịch khá điên rồ, thiếu khoa học. Thay vì mua Vx rẻ hơn và là giải pháp căn cơ để chống dịch thì các nhà lý luận không làm, lại đi làm cái việc ngược đời là test toàn Dân để tìm F0 rồi nhốt lại.. cho dễ chết?

Có câu chuyện Hà Nội để người ta tìm ra 19 F0 phải sử dụng hơn 3,1 triệu mẫu xét nghiệm sàng lọc, cả RT-PCR và kháng nguyên, người ta tính ra giá thị trường chi phí tìm mỗi F0 ấy đã tiêu tốn hơn 30 tỉ🙂

Chọc vào mũi, chọc điên cuồng chọc bất chấp phản khoa học, cứ tới giờ đập cửa bắt Dân ra chọc, chọc cho Dân một phen kinh hồn bạt vía, chọc cho ngân sách quốc gia không còn một đồng vẫn cố đè người ta ra chọc mũi.

Lạ lùng thay, trong khi các quốc gia đã khống chế được dịch, mở cửa các hoạt động kinh tế thì không ai lại chọc bất chấp như Việt Nam đang làm, các chuyên gia chịu hết nổi phải cáu lên thét vào đám lý luận nên dừng chọc mũi người Dân lại đi, tốn tiền mà vô ích.

Chắc họ sẽ dừng vì làm lố quá, vì đã Ăn nhiều quá mà không có ý nghĩa gì.

Ta phải hiểu rõ chắc chắn có lợi ích nhóm đứng sau, đám đó đứng sau cánh gà giật dây, quay dây, chỉ đạo ra lệnh cho chọc bất chấp như thế.

Đau, đau vô cùng tận, khi thế giới chống dịch người ta có lãnh đạo có tâm, có tài. Còn Việt Nam chống dịch phải theo ý chí của lợi ích nhóm. Y tế phải nhìn vào khuôn mặt của đám quan tham. Quan vui thì Dân dễ thở, mặt quan mà nhăn thì, Dân cứ hết bị hít khí độc CloraminB tới bị đè ra chọc mũi.

Cứ như thế bao giờ mới hết dịch các ông? Các ông lợi ích nhóm bao giờ mới chịu tha cho Dân?

Cách móc ngoặc, ép phe để ăn thì quan Việt Nam đã nỗi tiếng thế giới ai cũng biết, ăn bẩn ăn tham thì lúc nào cũng làm. Nhưng ăn trong lúc dịch bệnh này là quá ác, quá tàn nhẫn.

 

KHÔNG CÓ TIỀN THÌ IN RA! IN RA! KHÔNG SỢ LẠM PHÁT! TƯ BẢN ĐẾ QUỐC IN TIỀN MỚI LẠM PHÁT CHỨ TA, CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN THÌ SAO LẠI LÀ LẠM PHÁT MÀ SỢ?”

 







Tổng bí thư Lê Duẩn với vấn đề lạm phát và chuyên chính vô sản một cách ngắn gọn.
Một chiều, Duẩn phàn nàn rằng ông đã bảo Thành uỷ Hà Nội làm bàn ghế, giường tủ bán chịu cho công nhân viên, trừ lương hàng tháng hay trả dần nhưng họ không nghe. Duẩn nói:
- Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại là lạm phát mà sợ?
Tai nghe, đầu tôi cho vẽ lên ba cái dấu hỏi to thù lù…
Có lẽ từ đấy trên báo, chữ lạm phát của ta được thay bằng cụm từ “thu không đủ chi”. Rồi “thất nghiệp” thay bằng “sức lao động không được huy động đúng mức”, khuyết điểm thì thay bằng “chưa theo kịp yêu cầu”, sai lầm thì thay bằng “chưa nắm bắt đúng quy luật…”. Giữ trọn được hình ảnh sáng ngời của đảng thì từ ngữ đất nước bị nhập nhằng đi mất một số.
Về chuyên chính vô sản, Duẩn ngắn gọn vô cùng:
- Người ta lầm là Marx đề ra đấu tranh giai cấp. Không, nhiều người đã nói cái này trước Marx rồi. Vậy phát kiến vĩ đại của Marx là gì? Là đầu tiên nêu ra chuyên chính vô sản. Thế nào là chuyên chính vô sản?
Rồi Duẩn cười cười đưa cạnh bàn tay lên ngang cổ nói:
- Là như Jacobins thời Đại Cách Mạng Pháp. Giết, thủ tiêu, bạo lực…. – Hai bàn tay xoè ngửa ra hai bên – Đấy, có thế thôi!
Đơn giản, sòng phẳng, dứt khoát.
Trích Đèn Cù - Trần Đĩnh.
Ảnh: bìa sách Tổng Bí thư Lê Duẩn - Nhà xuất bản Thông tấn
fb Lịch sử hiện đại: Chiến tranh và cách mạng
-Chris-/Kili



Quan chức có nên sở hữu nhà to?

 

TTO - Từ câu chuyện giám đốc Sở TN-MT Yên Bái sở hữu biệt thử "khủng", Tuổi Trẻ ghi nhận các góc nhìn khác nhau sau đây về chuyện nhiều quan chức có tài sản “khủng”.


Câu chuyện quan chức ở nhà biệt thự to, đi xe sang, đeo đồng hồ xịn... luôn đặt người dân trước những câu hỏi nghi vấn về nguồn gốc tài sản mà quan chức đó có được. Xã hội nhìn nhận về việc đó như thế nào? 

* Ông LÊ THANH VÂN (ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính - ngân sách của Quốc hội):

Quan chức có văn hóa sẽ không sống xa hoa

Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.

Đã là quan chức có văn hóa, có nhận thức thì sẽ không chọn lối sống xa hoa, kệch cỡm, phô trương, hoành tráng, đặc biệt là lối sống đối lập với đa số đồng bào còn nghèo. Nếu anh là doanh nhân giàu có xây cái biệt phủ giữa một tỉnh miền núi nghèo thì có lẽ sự phản cảm là không lớn.

Nhưng một khi anh là quan chức trong bộ máy, những người được coi là công bộc, là đầy tớ của dân, mà anh xây cái biệt phủ trị giá cả chục tỉ đồng, trong khuôn viên hàng chục hecta, giữa một địa phương còn nhiều người dân nghèo, thiếu đất sản xuất, không có nhà ở thì đó là việc hết sức phản cảm.


* Ông LÊ NAM (đại biểu Quốc hội khóa XIII):

Mấu chốt vẫn là vấn đề minh bạch tài sản

Chuyện biệt phủ ở Yên Bái không phải là chuyện cá biệt, cũng không phải lần đầu tiên xảy ra bởi trước đó cũng đã xôn xao ở nơi này nơi khác. Với quy định của pháp luật, cơ chế quản lý, điều kiện kinh tế - xã hội như hiện nay thì rất khó kiểm soát được tài sản của quan chức.

Mấu chốt nhất vẫn là vấn đề công khai, minh bạch tài sản. Bao nhiêu người đã nói, viết về việc này, nhiều hội thảo được tổ chức, Luật phòng chống tham nhũng đã được đặt lên bàn để đề nghị sửa đổi, bổ sung. Tôi thấy đến nay vấn đề đã được nhận diện đầy đủ, quan trọng là có làm hay không và làm đến đâu mà thôi.


* Ông NGUYỄN QUANG ĐỒNG (chuyên gia chính sách công):

Có chính sách đãi ngộ xứng đáng cho quan chức

Trong một xã hội bình thường và một hệ thống nhà nước minh bạch, khi đất nước phát triển, nền kinh tế đi lên, chuyện quan chức có đời sống khá giả, có nhà cửa, xe cộ là điều đáng mừng. Nhưng ở Việt Nam, khi nguồn gốc tài sản của quan chức không được công khai, chuyện quan chức ở nhà to, đi xe sang trở thành sự phản cảm.

Nói cách khác, thu nhập chính thức từ hoạt động công vụ không thể giúp quan chức có đủ tiền để xây nhà to, mua xe đẹp được.

Một nghịch lý: những người làm tốt công việc trong khu vực công, tại sao không trả thu nhập xứng đáng để họ có thể có mức sống không quá giàu có nhưng khá giả? Khu vực công vì vậy không thể giữ được người tài.

Ở những nước đang phát triển như Việt Nam, việc có một cơ chế đãi ngộ tốt, nâng cao thu nhập cho cán bộ, công chức là điều phải làm. Quan chức - những người có tài, được đãi ngộ xứng đáng, có thể hưởng thụ thành quả lao động của mình mà không bị dị nghị.


* Ông NGUYỄN ĐĂNG DIỆP (người dân quận Tân Bình, TP.HCM):

Đừng trách người dân mất niềm tin

Nói người dân định kiến với sự giàu có của quan chức là phiến diện. Không phải người dân không biết để mà vơ đũa cả nắm. Nếu quan chức giàu có do tự thân làm ăn, kinh doanh, đồng tiền thu nhập chính đáng, khi đó anh có sắm sửa xe cộ, xây nhà to người dân đâu có trách.

Nhưng thử hỏi, trong khi đất nước còn nghèo, có những quan chức trước đây rất nghèo, khi có chút chức quyền ngay lập tức có nhà cao cửa rộng, xe sang... Hay người nhà các quan chức không thấy làm ăn gì cũng giàu nứt đất nẻ đai, bảo sao dân tin được?

Hiện nay chủ trương Đảng, Chính phủ về kê khai tài sản có rồi, các quan chức cứ minh bạch, thực hiện cho tốt chính sách kê khai tài sản.

Cứ công khai cho người dân rõ nguồn gốc tài sản. Nếu đúng là của ông cha để lại hay do làm ăn giỏi, cũng cho người dân biết. Chứ không rõ ràng như hiện nay đừng trách người dân mất niềm tin, lên án khi anh ở nhà lầu, đi xe hơi.

Ở Canada quan chức hiếm người giàu

Ở Canada, khi ra ứng cử, tất cả quan chức đều khai báo tài sản đã có trước. Thu nhập hiện tại bao gồm những gì. Nếu có doanh nghiệp riêng cũng phải khai. Ngoài ra, thu nhập của quan chức đều được khai thuế công khai từng năm. Những khoản tiền gửi ngân hàng từ 10.000 USD trở lên phải có giấy tờ chứng minh nguồn gốc.

Toàn bộ kê khai đó đều được đưa lên hệ thống Internet để người dân tự do theo dõi. Cho nên người dân dễ dàng giám sát tài sản của quan chức. Trong cơ chế công khai, có sự giám sát chặt như vậy, quan chức rất khó làm bậy.

Điều đáng nói, quan chức ở Canada thường ít người giàu, vì mức lương của họ thấp hơn các nghề khác.

Lấy ví dụ lương của thủ tướng Canada hiện khoảng 150.000 USD/năm, trong khi lương của một bác sĩ ở Canada khoảng 300.000 USD/năm. Do vậy chỉ có những quan chức có tiền trước khi làm chính trị mới giàu.

Tất nhiên cũng có những vụ quan chức nhận hối lộ bị báo chí phanh phui nhưng rất hiếm. Và khi bị báo chí phanh phui, quan chức đó đều bị phạt tù.

Ông N.V.H. (Việt kiều Canada)

TS Nguyễn Sĩ Dũng

* TS Nguyễn Sĩ Dũng (nguyên phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội):

Minh bạch tài sản cho công chúng giám sát

Trong hệ thống chế độ chính sách, lương bổng của Việt Nam hiện nay, việc quan chức xây nhà cao cửa rộng, sắm xe sang... sẽ rất khó giải trình với người dân. Khó lòng thuyết phục và chắc chắn công chúng không có thiện cảm.

Để minh bạch được tài chính quan chức và thay đổi cách nhìn nhận của công chúng đối với sự giàu có của quan chức, thứ nhất là phải chống được tham nhũng, sử dụng quyền lực để mưu lợi cho mình.

Khi có quyền lực, chức tước đem lại những cơ hội rất lớn. Quan chức rất dễ lợi dụng vị thế đó để giàu có. Chính vì vậy đầu tiên phải chống được tham nhũng.

Thứ hai, phải chống được thân hữu, sử dụng quyền lực công vào lợi ích tư. Như vậy quan chức cần kê khai, công khai tài sản của gia đình trước khi nhậm chức ra để công chúng có điều kiện theo dõi, giám sát. Nếu giàu có cũng cho công chúng biết ngay từ đầu, không phải nhậm chức xong mới giàu.

Chẳng hạn người thân làm kinh tế giỏi cũng là một nguồn thu có thể giải trình được với xã hội. Tất nhiên người thân đó phải làm kinh tế ở ngành quan chức không phụ trách, không sử dụng quan hệ của quan chức.

Khi công khai, minh bạch như vậy quan chức tự tin khẳng định người thân của mình tài giỏi thật, chứ không phải “núp bóng” quan chức để làm giàu.

Thứ ba, phải cho báo chí quyền giám sát nhiều hơn nữa. Rõ ràng những gì được phanh phui về tài sản của quan chức thời gian vừa qua đều do báo chí giám sát.

Cuối cùng, phải áp đặt những cơ chế để quan chức phụ thuộc vào sự tín nhiệm của dân để quan chức giữ được chức. Trường hợp nào có thể bầu cử trực tiếp được thì bầu cử trực tiếp.

Trường hợp nào thăm dò dư luận xã hội được nên thăm dò, xem đó như là một nguồn thông tin, thước đo để xem xét, cân nhắc, đề đạt quan chức... Sự tín nhiệm này rất quan trọng, buộc lòng quan chức phải có trách nhiệm giữ gìn hình ảnh, sự trong sạch của mình.

Họ đã nói...

- Năm 2014: Trả lời báo chí về nguồn gốc dinh thự ở ấp 3, xã Sơn Đông, TP Bến Tre, tỉnh Bến Tre, cựu tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền nói một phần là tiền của tích cóp của gia đình, một phần từ sự giúp đỡ của nhiều người bạn cho đá, cho gạch... “Tôi lao động đến thối cả móng tay...” - ông nói.

- Tháng 4-2017: Ông Nguyễn Sỹ Kỷ, phó Ban nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk, nói nguồn gốc biệt thự 2 tầng trái phép trên đất nông nghiệp là công sức của hai vợ chồng, ông thời trẻ thường “chạy xe ôm ngoài giờ làm thâu đêm”.

- Tháng 5-2017: Về 6 căn biệt thự của các quan chức tỉnh Lào Cai trên khu đất “kim cương”, ông Vương Trinh Quốc - chánh văn phòng UBND tỉnh Lào Cai - khẳng định những lô đất “được đấu giá theo đúng trình tự và đầy đủ thủ tục.

- Ngày 30-6-2017: Ông Phạm Sĩ Quý - giám đốc Sở TN-MT tỉnh Yên Bái, em trai Bí thư Tỉnh ủy Phạm Thị Thanh Trà - nói biệt phủ và tài sản “khủng” của ông là do vay 20 tỉ đồng và tích cóp từ thời thanh niên “đi mua chổi đót, lá chít, làm men nấu rượu...”.


https://tuoitre.vn/quan-chuc-co-nen-so-huu-nha-to-1341922.htm

ÔNG CHỦ VÀ ĐẦY TỚ


Nói đến Ông Cụ Bình ở làng Bàu Sen không ai là không biết, vì Ông Cụ có tài kể chuyện rất hay. Lũ trẻ làng Bàu Sen khi đến mùa nghĩ hè thường đến nhà Ông Cụ Bình để nghe kể chuyện.
Ngôi nhà tranh Ông Cụ Bình hôm nay chật kín những em trẻ, chúng cười nói vui tươi hồn nhiên. Ông Cụ Bình thích lắm và luôn kể chuyện cho các em nghe.
Lũ trẻ nhìn Cụ Bình nói: Chúng con đến đây là muốn nghe Ông kể chuyện. Ông có chuyện gì hay kể cho chúng cháu nghe đi, chúng cháu thích nghe lắm.
Không để lũ trẻ đợi lâu Ông Cụ Bình kể rằng:

Ngày xửa ngày xưa, có một người nông dân phải nói là rất giàu, giàu lắm các cháu ạ. Giàu đến nổi có cả rừng vàng, biển bạc, do Tổ Tiên để lại cho người nông Dân.
Đã là nông Dân thời các cháu biết rồi chất phát, thật thà, lam lũ, không tính toán hơn thua, lợi hại. Chỉ biết làm và làm. Trời cho trúng mùa thời có ăn, trời không cho trúng mùa thời đói.

Người nông Dân nầy có một cái tánh là thích trò ảo thuật, nghe đến trò ảo thuật thời mê dù xa mấy cũng tìm đến xem coi.

Và cho đến một hôm từ xa xôi có một người đầy tớ, đầy tớ chuyên đi gạt người hết xứ này, đến xứ khác nghe người nông Dân giàu có liền tìm đến người nông Dân. Hầu chiếm đoạt tài sản người nông Dân mà Tổ Tiên Ông Cha để lại.

Người Đầy Tớ tìm gặp người nông Dân rồi nói: Tôi là một nhà ảo thuật tài ba nhất thế giới, trên đời nầy không có gì là tôi không biến ra được. Ông có muốn xem tài ảo thuật của Tôi không? Nghe nói đến tài ảo thuật thời người nông Dân đã mê tít rồi liền nói ngươi thử biến hóa cho ta xem.

Người đầy tớ liền biến ra vàng bạc nhiều vô số kể, người nông Dân hoa cả mắt không thể nào tin được muốn có vàng là có vàng, muốn có bạc là có bạc, muốn giàu bao nhiêu mà chẳng được cần chi làm. Người đầy tớ thấy người nông Dân mê mẫn cả tâm thần liền nói: Chưa hết đâu. Tôi có thể biến ra trâu, bò, dê, heo nhiều vô số kể nói xong người đầy tớ liền biến ra trâu, bò, dê, heo hàng nghìn con.
Người nông Dân lấy làm thích lắm nói ngươi có thể dạy cho ta được không ?

Người đầy tớ nói: Chuyện đó dễ thôi chỉ cần Ông biến thành Đầy Tớ. Còn tôi thời biến thành Ông Chủ nông Dân. Khi đó Ông muốn biến ra bao nhiêu vàng bạc, trâu, bò, dê, heo tùy thích giàu có mấy cũng được mà không cần cực khổ gì cả.

Người nông Dân không cần suy nghĩ nói: Ngươi cứ biến Ta thành Đầy Tớ, còn Đầy Tớ ngươi biến thành Ta. Người nông Dân nghĩ đến, khi mình biến thành Đầy Tớ thời tha hồ mà biến ra thật nhiều vàng, nhiều bạc, biến hóa ra thật nhiều trâu, bò, dê, heo nên miệng luôn hối thúc người Đầy Tớ ngươi biến đi.

Người Đầy Tớ tức thời làm phép biến người nông Dân trở thành Đầy Tớ, còn người Đầy Tớ trở thành người nông Dân.
Người Đầy Tớ giờ đây trở thành Ông Chủ giàu có, rừng vàng, biển bạc có kẻ hầu, người hạ ăn sung mặt, sướng, ba bà vợ trẻ đẹp của người nông dân giàu có thi nhau phục vụ.

Người nông Dân đã biến thành đầy tớ tưởng mình muốn gì được nấy nằm ngủ trong một cái xó không lo lắng gì cả. Vì nghĩ rằng khi thức dậy sẽ biến ra thật nhiều vàng, nhiều bạc, trâu, bò, dê, heo, tha hồ mà làm giàu không cần làm gì cả. Nhưng người nông dân nào có biết đã là ảo thuật thời không có cái chi là thật, chỉ toàn là giả. Biến ra vàng giả bạc giả, trâu giả, bò, dê, heo giả, đụng đến là tan biến, cuối cùng chẳng có chi cả, khi thức tỉnh thời quá muộn không làm chi được nữa. Vì mình đã biến thành tên đầy tớ xa lạ, Người nông dân bụng thời đói, suốt từ hôm qua đến giờ chưa có một hột trong bụng đói thôi là đói. Nhà cửa mất sạch ba cô vợ đẹp thi nhau phục vụ cho ông chủ giả. Người nông Dân tức giận run lên vì bị tên Đầy Tớ lừa tìm tên lừa đánh cho một trận.

Người nông Dân bước vào trong nhà thấy tên Lừa ngồi chiễm chệ ăn toàn thức ăn cao lương mỹ vị, ba bà vợ trẻ ra sức phục vụ cho tên Đầy Tớ hắn lấy làm sung sướng thích thú hả hê. Tức quá người nông dân lao tới la lớn: Thằng lừa tao đánh vỡ đầu mầy.
Người Đầy Tớ giờ là thân phận của Ông Chủ. Chỉ người nông Dân với thân phận là Đầy Tớ hét lớn: Chúng bây đâu lôi thằng Đầy Tớ nầy ra đánh cho một trận. Thế là bọn gia nhân lôi người nông Dân ra đánh bầm dập. Người nông Dân la lớn: Sao chúng bây lại đánh tao, bọn gia nhân còn đánh hơn nữa quá mắng: Đồ ăn mày cút đi nếu không muốn bỏ mạng nơi đây.

Người nông Dân sưng mình dập mẩy lê lếch đi ra khỏi nhà bị thằng Đầy Tớ nó lừa mới nên nông nổi nầy. Chỉ biết kêu trời khóc đất, không biết phải đi đâu khi không có một đồng xu trong túi. Đói đến nổi gầy còm, ốm tong, ốm teo.

Cho đến một hôm người nông Dân trở lại ngôi nhà của mình, thời ôi thôi mọi việc đều thay đổi những gì của người nông Dân trước đó đã biến mất, thay vào đó thay vào đó là ngôi nhà lộng lẫy khang trang, kẻ ăn người ở còn nhiều hơn trước, sự nghiệp Cha Ông để lại nay thuộc của người khác rồi. Tại ai do tại lòng Tham mà ra tất cả, không muốn làm mà muốn có, ham quá hóa ra thâm, mất đi tất cả. Với thân phận Đầy Tớ sợ người trong nhà phát hiện túm cổ đánh nữa đành lủi thủi bỏ đi.

Từ ngày cướp sạch gia sản sự nghiệp của người nông Dân. Tên Đầy Tớ bán lần đất đai, rừng vàng, biển đảo ăn chơi trác tán, cao lương, mỹ vị, nem rồng, chả phụng, gái gú hết con này tới con kia.

Người nông Dân mỗi lần đi ngang qua ngôi nhà của mình đã về tay người khác, cứ rụt rè ngoài ngõ. Vô tình tên Đầy Tớ nay đã là Ông Chủ nhìn thấy được cho người ra tóm cổ vào hỏi: Ngươi rình mò cái gì muốn xin những cục xương thừa thải phải không ? chúng bây đâu cho tên Đầy Tớ ăn mày nầy vài cục. Nhìn những cục xương còn dính chút thịt, nhưng có còn hơn không ra sức mà gặm.

Tên Đầy Tớ đã biến thành Ông Chủ nông Dân lúc nào cũng ra bề phết sang chảnh. Nhìn Ông Chủ nông Dân đã biến thành Đầy Tớ trở thành ăn xin không chút thương hại mà còn nói: Trước kia ngươi chính là Ông Chủ, còn ta chỉ là tên Đầy Tớ, nhưng chỉ vì ngươi quá ngu lại chứa đầy tham lam nên mới bị Ta Lừa với cái giá ngu si cũng như đầy lòng tham lam đã biến ngươi thành thế nầy. Bụng làm dạ chịu còn trách ai.

Tên Đầy Tớ trở thành Ông Chủ nói: Lòng tham của Ta cái tham đầy mưu mô xảo quyệt thuộc hàng Ông Nội. Còn cái tham của Ông Chủ ngươi. Cái tham thuộc hàng cháu chắt của Ta. Nên Ông Chủ ngươi mới mất trắng như thế.

Lũ trẻ nghe Ông Cụ kể đến đây cười lắc ngang, lắc ngửa la lên bị đòn là phải, làm Ông Chủ mà ngu như thế, mất nhà mất cửa, mất mấy bà vợ trẻ cũng đáng, đánh vài hèo nữa cho bớt tánh ngu.

Nói về người nông Dân đã biến thành Đầy Tớ, ngày nào cũng trở về nhà của mình để gặm xương cũng như ăn đồ thừa của tên của tên Đầy Tớ giờ đang là Ông Chủ liền khôn lần ra. Một hôm quỳ xuống trước mặt Ông Chủ Giả, nói: Tôi giờ đây không còn gì nữa chỉ là thân phận Đầy Tớ. Làm Đầy Tớ ở đâu cũng vậy, tôi xin nguyện ở đây làm Đầy Tớ cho Ông Chủ, Ông Chủ biểu làm gì tôi cũng làm miễn là có cơm ăn là được.

Ông Chủ giả hiệu nói: Thôi được Ta nhận ngươi làm Đầy Tớ, trông coi nhà cửa cho Ta.
Với cái tánh ăn chơi tiêu xài như nước, gái gú đầy nhà, ăn một nửa đổ một nửa, của cướp được thời đâu có gì là tiếc, mặc sức mà tiêu mà xài. Ở đời không làm ra mà xài quá của đống cũng hết. Với cái tánh tham lam lại ỷ mình có tài đánh bạc. Nên sanh ra bài bạc kiếm tiền, nào hay đâu con đường bài bạc là bác thằng bần, nhà cửa hết sạch ra thân ăn mày. Ông Chủ giả hiệu chính là tên Đầy Tớ càng lún sâu vào nghề đánh bạc, càng đánh càng thua, thua ngày, thua đêm không còn tiền để đánh bằng ăn trộm tiền của Bà Vợ Cả trước đây là vợ của Ông Chủ nông Dân. Bà vợ cả phát hiện mất tiền liền nói dạo nầy hay mất tiền coi chừng có ăn trộm.
Ông Chủ giả hiệu, kêu Đầy Tớ đến chính là Ông Chủ nông Dân dặn rằng: Ngươi phải coi nhà cẩn thận ngó trước ngó sau thấy ăn trộm là đánh chết cho tao. Ngày nào Ông Chủ Nông Dân cũng bị kêu lên mà căn dặn như vậy, để cho Bà vợ lớn yên lòng.

Người nông Dân với thân phận Đầy Tớ, bằng nghĩ ra một kế đánh trả thù, mà Ông Chủ giả hiệu không làm chi được.

Màn đêm buông xuống Bà cả đi đến nhà bạn. Ông Chủ giả hiệu thua liểng xiểng sạch túi, còn nợ thêm người Ta bằng trở về nhà kiếm hạt cơm vào bụng. Ông Chủ giả hiệu thấy không có bà lớn ở nhà cho đây là cơ hội ăn trộm tiền.

Vội vã mò vào phòng bà lớn, trong phòng Bà Lớn tối om nên không thấy gì cả lục lạo kiếm tìm, tiền lấy chưa được. Thời bị một trận đòn tới tấp, người nông Dân với thân phận Đầy Tớ đánh thôi là đánh, đánh cho hả dạ cơn tức bấy lâu. Tay thời đánh miệng thời hét lớn: Có ăn trộm, có ăn trộm. Tao đánh cho mầy chết, có lẽ bị đánh quá chịu không nổi la lớn: Tao là Ông Chủ đây, ngừng tay ngay, ngừng tay ngay, đau quá chết mất.
Lũ trẻ nghe đến đây thích thú quá cười ồ lên: Đánh nữa đi đánh nữa đi, đánh cho dập mật đập mề, đánh cho chừa cái tội lừa đảo.

Nói về Đầy Tớ nông Dân không ngừng tay, mà còn đánh tới tấp miệng thời la hét: Ăn trộm ăn trộm, Cả nhà kéo nhau chạy tới thời Ông Chủ giả hiệu đã ngất xỉu, hiện nguyên hình là tên Đầy Tớ. Phép đã hết người Đầy Tớ nông Dân hiện nguyên hình trở lại thành Ông Chủ.
Phòng Bà Cả đèn đã được thắp lên thấy tên Đầy Tớ bị đánh bầm dập bởi tay Ông Chủ. Bà cả nói: Ông giỏi lắm đã là Đầy Tớ không biết thân phận mà còn mò vào đây ăn trộm tiền của Bà. Bà Cả liền bước tới đá cho mấy cái rồi nói: Lôi cổ nó ra đánh thêm cho một trận nữa. Tên Đầy Tớ khiếp hoảng: Xin Bà Lớn tha cho.

Ông Cụ Bình kể đến đây lũ trẻ reo hò: Hay quá đáng đời cho tên lừa đảo. Ông Cụ ra hiệu bảo: Im, Ông Kể tiếp.
Nói về người nông Dân đã trở về là thân phận Ông Chủ chỉ tên Đầy Tớ nói: Mày đã đưa ra cái lợi để nhử tao, bởi tao ham cái lợi, nên chẳng còn cái răng để mà ăn. Lợi thời có lợi hàm răng không còn.

Ngươi đưa cho Ta những miếng mồi không thật có, lại dai nhách. Ta còn răng đâu để mà nhai ăn, ăn không được trở thành óm tong, óm teo, Nhờ cơm thừa canh cặn ngươi cướp được của Ta, nên Ta mới sống đến ngày hôm nay.

Những gì ngươi gạt Ta, nay Ta trả lại cho ngươi. Ông Trời có mắt quả báo nhãn tiền báo ứng, không sót mảy lông. Nay Ta đã lấy lại tất cả những gì của Ta thuộc về Ta, nên Ta không làm hại hay đánh đập ngươi nữa, đây là bài học quả báo nhãn tiền hãy làm người tử tế mà sống. Cả nhà ngồi nghe Ông Chủ nông Dân nói với thằng Đầy Tớ không hiểu nếp tẻ gì cả. Hay là Ông Chủ đánh quá cũng hóa khùng luôn, nhưng là Ông Chủ ai dám phê phán nên tất cả đều lặng thinh. Người hiểu được lời nói Ông Chủ nông Dân chính là Đầy Tớ bị đánh bầm dập.
Tên Đầy Tớ bị đánh bầm dập lại không còn gì nữa trắng tay, lủi hủi ra đi luyến tiếc những gì mình cướp được, trong bổng chốc trở thành mất trắng cốt khỉ, hoàn khỉ cuối cùng Đầy Tớ cũng trở về là Đầy Tớ. Người tính không bằng Trời tính xưa nay vốn là như vậy. Gieo nhân Ác mà muốn gặt quả Phúc Lành là điều nghịch lý khó mà dạt được. Ngược lại gieo nhân Thiện, không cầu mong gặt quả phúc lành, thời quả phúc lành cũng tự đến, đó là Định Luật Hóa Công

Câu Chuyện Ông Chủ và giả Đầy Tớ Đến Đây Là Hết

GỐC ĐẠO ĐỨC NGÀN NĂM TIÊN TỔ LẬP
ĐẠO NGHĨA NHÂN VẠN THUỞ TỬ TÔN GÌN.
Văn Hóa Cội Nguồn