
Sunday, March 4, 2012
Con người của Tự Do và Lòng Yêu Nước - Bùi Hằng

Monday, July 19, 2010
Nguyễn Văn Tân - Tiếp tục với tờ rơi "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam"
Kính gửi Ban Biên Tập Dân Luận
Kính thưa Ban biên tập,
Chúng tôi là một số thanh niên sinh sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh và tỉnh Đồng Nai. Trong số những anh em chúng tôi, có người đã từng tham gia các cuộc biểu tình vào cuối năm 2007 để phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc trong việc thành lập huyện Tam sa để chính thức quản lý hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa của chúng ta.
Những cuộc biểu tình này đã bị chính quyền Việt nam ngăn cản. Chúng tôi có người đã phải bỏ học vì áp lực của nhà trường, sau khi bị công an kêu lên thẩm vấn, làm khó khăn. Từ đó, anh em xuống tinh thần, không dám làm gì, mặc dù sự bức xúc đối với các vấn đề biên giới, hải đảo và chủ quyền đất nước vẫn còn nguyên vẹn.
Vào dịp Tết Canh Dần, chúng tôi thấy một số tờ rơi kêu gọi toàn dân Việt hãy phát huy hào khí dân tộc, chống lại tham vọng xâm lấn của Trung Quốc. Vụ này đã làm cho chúng tôi vô cùng phấn khởi. Ít ra người Việt Nam đã không bất lực ngồi yên để bọn Trung Quốc tiếp tục lấn lướt, trước sự đồng lõa của chính quyền hiện nay.
Từ đó, anh em đã bàn bạc với nhau và đi đến quyết định tham gia vào nỗ lực chung này. Từ tháng 4 năm 2010, chúng tôi đã thực hiện một số tờ rơi, trên đó ghi "Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam" và đã đi dán ở một số nơi tại TP Hồ Chí Minh và Biên Hòa. Qua tin tức trên mạng internet, chúng tôi lại được biết mạng Dân Luận đã khuyến khích khởi động một phong trào cùng nhau phát huy tinh thần yêu nước, bằng cách viết, vẽ 6 từ "HS – TS – VN", với sự tham gia hưởng ứng của nhiều bạn trẻ ở khắp nơi. Chúng tôi tin rằng những việc làm này đang từ từ nối kết tuổi trẻ Việt nam và sẽ góp phần dấy lên được một phong trào "thanh niên hành động vì đất nước". Vì đối với chúng tôi, chỉ khi nào thanh niên Việt Nam ý thức được đất nước đang lâm nguy và nhập cuộc bằng nhiều cách thức khác nhau, thì mới hy vọng thay đổi được tình hình, buộc chính quyền Việt Nam phải dứt khoát hơn thái độ đối với bọn bá quyền Trung Quốc.
Chúng tôi rất mong mạng Dân Luận tiếp tục việc làm đầy ý nghĩa này. Chúng tôi xin đính kèm theo đây một số hình ảnh ghi lại việc làm của chúng tôi trong hai tuần lễ qua tại TP Hồ Chí Minh. Điều mà chúng tôi muốn là những tờ rơi này sẽ ngày một tràn ngập, không chỉ ở TP Hồ Chí Minh, mà còn ở nhiều thành phố khác.
Kính chúc Ban biên tập Dân Luận được dồi dào sức khoẻ, để phục vụ cho lý tưởng cao đẹp mà trang mạng đã đề ra.
TP Hồ Chí Minh, ngày 15 tháng 7 năm 2010
Thay mặt nhóm Thanh niên Hành động vì Đất nước
Nguyễn văn Tân
Dương và các bạn - Sinh viên Bình Dương xin góp phần nói lên "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam"
Thân gởi Ban Biên Tập trang mạng Dân Luận
Tụi tôi là vài sinh viên đang theo học tại Đại học Bình Dương. Trang Dân Luận là một trang mà tụi tôi rất thích truy cập, vì có nhiều bài vở bổ ích và nhanh chóng. Trong mấy tháng qua, tụi tôi thấy trên trang Dân Luận và một vài trang mạng khác có đăng những tấm ảnh vẽ các từ "HS – TS – VN", ngụ ý nói lên Hoàng Sa - Trường Sa - Việt Nam.
Lúc đầu, tụi tôi xem cho biết, cũng khâm phục các bạn đã "cả gan" dám thách đố nhà nước, viết, vẽ lung tung các từ này. Chúng ta đều biết, vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa là vấn đề rất nhạy cảm. Nhà nước tuy khẳng định hai quần đảo này là của Việt Nam, nhưng do tế nhị ngoại giao với đàn anh Trung Quốc, nên không muốn dân công khai bày tỏ quan điểm và tìm cách dập tắt mọi hành động bày tỏ sự bất bình đối với nước láng giềng phương bắc. Cho nên hành động vẽ ở nơi công cộng các từ "HS – TS – VN" nếu bị khám phá, thì thủ phạm chắc chắn không yên với guồng máy công an nhà nước.
Vì vậy, tuy khâm phục các bạn đã làm việc này, nhưng tụi tôi chỉ xem cho biết. Tụi tôi cũng cho rằng chỉ trong một thời gian ngắn, là "phong trào" này sẽ xì hơi, vì sẽ không ai dám hưởng ứng.
Nhưng từ những tấm ảnh mà tụi tôi thấy hình như là đầu tháng 4, đến nay là tháng 7, "phong trào "này chẳng những không xì hơi, mà số người hưởng ứng ngày một tăng. Tụi tôi thích nhất là mấy tấm ảnh ở Lạng Sơn, không phải vì các ảnh này đặc biệt hơn các ảnh khác, mà vì ý nghĩa của tỉnh Lạng Sơn, nơi giáp ranh với Trung Quốc, nơi chịu nhiều đau thương của cuộc chiến 1979, nơi mà Ải Nam Quan, còn được gọi là Hữu Nghị Quan, đã bị lùi sâu vào lãnh thổ Trung Quốc. Sự kiện Việt Nam mất đất, mất biển về tay Trung Quốc gây nhiều bất mãn đối với người Việt Nam, nhất là những thanh niên như tụi tôi. Nhưng hình như ai cũng nén bất mãn, không ai dám làm gì. Một phần là vì sợ hãi, muốn an thân, một phần là vì cho là chuyện lấy lại đất đai, biển cả là chuyện lớn, mình có lo cũng không lo được gì.
Tuy nhiên, phong trào vẽ các từ "HS – TS – VN" đã làm cho tụi tôi có một luồng suy nghĩ mới. Tại sao mỗi người không tìm cách tạo ra một áp lực, dù là rất nhỏ, nhưng gom tụ lại thì sẽ thành một áp lực rất lớn, để buộc chính quyền phải để cho dân công khai bày tỏ sự bất mãn của mình về vấn đề biển đảo, đất đai? Luồng suy nghĩ này mỗi lúc một rõ nét hơn trong tụi tôi, nhất là cách đây một tuần, tụi tôi đi Thảo Cầm Viên chơi, thấy ngay trước cửa, ai đó đã dán tờ giấy kêu gọi cùng nhau viết vẽ "HS-TS-VN" để biểu lộ lòng yêu nước. Tụi tôi lén chụp ngay tờ giấy này để lưu niệm. Có lẽ tờ giấy này mới được dán, nên an ninh chưa kịp thấy để xé nó đi. Quả nhiên, lúc buổi chiều trở ra, tờ giấy này không còn nữa và chung quanh số an ninh, cảnh sát đông hơn một cách lạ thường.
Tụi tôi bái phục người nào đã "cả gan" dán các tờ giấy này ngay trên đại lộ Lê Duẩn, trước cổng Thảo Cầm Viên. Qua trang Dân Luận, tụi tôi được biết có một nhóm thanh niên đã làm việc này. Nhiều người đã làm được như vậy, tại sao tụi tôi không dám làm? Thế là tụi tôi phân công, đứa in tờ bướm "Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam", rồi tìm nơi copy tin cậy phóng lớn ra, đứa đi mua keo dán, đứa chạy đi nghiên cứu địa điểm. Sau mấy ngày chuẩn bị, tui tôi đã rủ nhau đi dán ở nhiều nơi tại tỉnh Bình Dương.
Làm xong, đứa nào cũng lên tinh thần. Sự sợ hãi ban đầu không còn nữa, mà còn hăng máu tính vài hôm sẽ làm tiếp. Mặc dù cách đó không lâu, cả bọn tranh luận về việc nên hay không nên làm và quan điểm đa số cho rằng không nên làm, vì chị Phạm Thanh Nghiên ngồi trong nhà căng mấy chữ "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam" mà còn bị bắt và xử tù 4 năm, thì việc dán mấy chữ này ngoài đường, tội còn nặng hơn.
Tụi tôi xin gởi đến mạng Dân Luận các thành quả này, gồm tấm ảnh ở cổng Thảo Cầm Viên và các ảnh ở tỉnh Bình Dương, như một cống hiến của tụi tôi để nói lên lòng yêu nước nồng nàn và vô vị lợi của tuổi trẻ Việt Nam.
Dương và các bạn
Hình chụp dòng chữ HS-TS-VN ở Thảo Cầm Viên, đường Lê Duẩn
Wednesday, July 7, 2010
Thanh - Thư ngỏ gửi bác Kami về vì sao tôi phải yêu nước lén lút
Kính gởi Ban Biên Tập Dân Luận và kính thưa bác Kami,
Trong hơn hai tuần lễ, tôi không biết tại sao mà ở khu nhà tôi, không có cách nào vào được trang Dân Luận, mặc dù tôi đã làm hết cách mà bạn bè chỉ để qua tường lửa. Tôi đi nơi khác thì vào được. Khi vào được, tôi đọc được bài của bác Kami. tôi không biết bác Kami bao nhiêu tuổi, nhưng qua bài viết thì tôi đoán là bác Kami phải lớn tuổi, mới viết được bài hay như vậy, nên tôi xin phép được gọi là bác. Tôi muốn qua mấy dòng này để nói với bác Kami vài lời và xin bác bỏ qua nếu tui có nói điều chi không phải.
Bác Kami thắc mắc là tại sao những người Việt Nam viết HS.TS.VN như tôi lại không dám viết công khai giữa thanh thiên bạch nhật, không dám viết đầy đủ nguyên câu khẩu hiệu "Quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam" mà chỉ dám viết "trộm" và viết tắt cho nhanh vì sợ bị bắt.
Bác Kami nói sợ bị bắt là đúng một phần. Nhưng cái đáng sợ hơn không phải là bị bắt, mà là bị chiếu tướng suốt đời, suốt kiếp, không sao ngoi lên được. Mà sự chiếu tướng này không chỉ có mình, mà còn những người khác như cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh em. Đó mới là cái ám ảnh lớn nhất của người Việt Nam mình. Tôi có một trường hợp để kể về cái này. tôi có thằng em bà con. Thằng này học hành đàng hoàng, có bằng cấp và ra đi làm lương cũng cao. Nhưng vào năm 2008, nó như tôi đều tức giận bọn Trung Quốc làm huyện Tam Sa, nó được bạn bè cho cái áo màu đen có vẻ mấy cái còng và hàng chữ "Pekin 2008". Nó nói là để phản đối Bắc Kinh tổ chức Thế vận hội và tin là mặc áo này không ai dám làm gì nó, vì có vi phạm luật lệ gì đâu. Nhưng sau khi mặc chừng 1 tuần hay 10 ngày gì đó, thì công an khu vực mời nó lên nói với nó là đây là áo của bọn phản động nước ngoài, muốn gây hiềm khích giữa nước ta và Trung Quốc, khuyên nó không nên tiếp tục mặc nữa. Nó nghe vậy cũng sợ, nên lập tức cất luôn cái áo này, không dám nhơn nhơn mặc như lúc trước. Nhưng vậy mà nó có yên đâu. Chừng một tuần sau nữa, thì nó phát giác ra là nó đi đâu cũng có người kè kè theo. Rồi lại có người đến sở làm của nó hỏi về nó đủ điều. Ba má nó ở dưới quê cũng có người đến hỏi về việc làm của nó, quen ai, đi chơi với ai. Rồi chừng vài tuần sau đó, công an thành phố lại mời nó lên nói là để hợp tác làm sáng tỏ một số vụ việc. Làm sáng tỏ vụ việc gì thì không rõ, nhưng sau đó nó như con thằn lằn đứt đuôi, trốn tránh bà con, bạn bè, rồi sở làm cũng cho nó nghỉ và nó phải đi làm nơi khác. Hiện giờ thì nó đã trở lại bình thường, nhưng nó không còn là nó của năm 2008.
Tôi kể dài dòng như vậy là để bác Kami thấy tại sao những người Việt Nam như tôi cứ phải lén lút nói lên lòng yêu nước. Tôi cũng muốn làm công khai lắm chứ. Tôi cũng muốn viết rõ hàng chử "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam" chứ. Nhưng bác phải thông cảm cho tôi là sự lo sợ cá nhân bị chiếu tưởng đả đành, còn thân nhân mình nữa và đây mới là sự ám ảnh lớn nhất. Vì vậy mà tôi mới phải làm âm thầm, viết tắt cho nhanh, chứ nếu cà kê viết dài, viết rõ thì chưa làm được bao lâu là bị chiếu tướng rồi. Mặc dù là viết tắt, nhưng tôi tin là người nào xem cũng hiểu. Mới đây, khi tôi làm ở trước cửa trường Chu Văn An ở quận 5. Hai hôm sau trở lại thì thấy chữ "HS.TS.VN" còn nguyên. Tôi lân la nói chuyện với đám học sinh đang đứng ngó mấy chữ này và hỏi là gì, thì có mấy đứa nói liền "thì là Hoàng sa Trường sa Việt nam đó". Tôi thấy tụi nó không có vẻ ngạc nhiên, hình như là đã biết mấy chữ viết tắt này từ trước. Người Việt nam chúng ta nhạy lắm. Chỉ nhá một cái là họ hiểu liền. Do đó, xin bác Kami đừng trách sao tôi viết tắt, mà nên khuyến khích càng nhiều người viết trên tường, trên sách báo, trên mọi phương tiện, thì càng tốt. Vì không lẽ chính quyền chiếu tướng hết cả nước sao, nếu cả nước cùng viết?
Tôi tuy vẫn sợ, nhưng vẫn muốn tiếp tục làm. Tôi xin gởi ban biên tâp mấy tấm hình chụp hành động yêu nước lén lút của tôi trong hơn 2 tuần qua. Viết tới đây, tôi muốn khóc. Yêu nước mà lại lén lút sao trời? Nhưng đành vậy chứ sao, vì tôi biết nếu mình có bị gì, thì sẽ không ai giúp được. Thôi đành nuốt hận yêu nước lén lút vậy.
Thanh
Monday, July 5, 2010
Yêu nước

Sunday, July 4, 2010
Joyce Anne Nguyen - Thế nào là yêu nước?

Tôi 16 tuổi. Có rất nhiều người ngạc nhiên và ko tin khi tôi nói tôi 16 tuổi sau khi đọc phần bài viết và tranh luận của tôi. Nhưng thực sự chuyện tôi 16 tuổi và có quan tâm chút ít đến chính trị cũng ko có gì phi thường lắm. Bạn bè của tôi ở nước ngoài thường đều có ghi gì đó trong mục “quan điểm chính trị” trong profile facebook, và ít nhất họ có quan tâm đến những vấn đề chính trị và xã hội trong đất nước họ.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đã đủ khả năng suy nghĩ và phán đoán đúng sai.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đã ý thức được mình cần gì, muốn gì và thiếu gì.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đã có chút ý kiến và bức xúc với những sai trái diễn ra xung quanh và có thể nói lên quan điểm, cách nhìn của mình.
16 tuổi, tôi nghĩ với tuổi này con người đã biết yêu nước và tự hào dân tộc.
Joyce Anne Nguyen - Chúng nó không quan tâm? Vậy thì mình thuê chúng nó quan tâm
Đây là 1 câu nói đùa của bác Vũ Thư Hiên khi vừa rồi tôi có dịp gặp tại Đức khi cùng đến tham dự buổi lễ tưởng niệm 20 năm bức tường Berlin sụp đổ. Chỉ là đùa thôi, nhưng tôi thấy buồn thực sự. Vì tôi thấy mọi người không còn quan tâm. Người người từ chối không quan tâm. Nhà nhà đóng cửa không muốn quan tâm. Không còn ai quan tâm.
Việc người dưng.
Việc lớn lao to tát.
Ko phải việc của họ. Cứ để nhà nước lo. Bằng không để người khác lo. không phải họ. Họ không muốn quan tâm.
Quan tâm cái gì?
Quan tâm đến tình hình chính trị đất nước, về Đảng, nhà nước, các chính sách, quyết định, đường lối, những gì đang xảy ra xung quanh, xảy ra trong xã hội này.
Quan tâm đến cuộc sống và những người xung quanh, họ đang sống ra sao, và bản thân cuộc sống chúng ta, có được tự do phát biểu ý kiến và phản đối những điều ta không thích, chúng ta có được tôn trọng hay ko, sức khoẻ và tính mạng của chúng ta có được đảm bảo hay mỗi ngày ra đường đều có cái án treo lơ lửng trên đầu với mối lo sợ về hàng trăm hàng ngàn cách chết khác nhau bởi môi trường và điều kiện sống.
Quan tâm đến vấn đề lãnh thổ và an ninh đất nước, nước ta đang sống có thể tiếp tục tồn tại hay sẽ hoàn toàn biến mất trên bản đồ để trở thành 1 tỉnh của 1 nước lớn (đầy tham vọng bá quyền) chỉ vì sự ích kỷ của những kẻ bán nước và sự hèn hạ khiếp nhược đi đôi với chấp nhận không tranh đấu của những người xung quanh, những người không muốn quan tâm.
Ta là ai?
Ta ở đâu?
Ta mang dòng máu gì?
Ta đến từ đâu?
Ta đang ở đâu?
Ta tồn tại vì cái gì?
Ta sống và chết cho điều gì?
Ta tranh đấu cho điều gì?
Ta muốn gì và mơ ước gì?
Anh bảo đó không phải việc của anh và anh không muốn quan tâm, bảo tôi đừng gửi cái gì cho anh. Anh bảo anh có muốn cũng không làm được gì, nên anh không muốn biết. Anh nói anh không thích chính trị và anh muốn sống cuộc đời phi chính trị. Anh nói anh là người đơn giản không đòi hỏi nhiều và tranh chấp nhận cuộc sống này. Anh nói anh không cần biết điều gì đang diễn ra và là 1 công dân anh muốn tin tưởng tuyệt đối vào ban lãnh đạo trên đất nước anh, rằng họ đều là những người tốt muốn đất nước trở nên khá hơn. Anh nói anh là 1 người yêu nước, yêu Tổ quốc quê hương và anh yêu cả Đảng và nhà nước. Anh nói có thể anh không biết gì hết nhưng anh không muốn biết và anh hơn tôi vì anh có lòng biết ơn, biết ơn Đảng đã nuôi dưỡng anh trở thành người như ngày hôm nay, anh không phải là kẻ phản phúc như tôi. Và anh không cần biết. không cần quan tâm.
Đây là câu trả lời của tôi: Đảng, nhà nước và Tổ quốc, quê hương là 2 khái niệm thường bị đánh đồng thành một ở những nước như VN. Trong thực tế đó là 2 khái niệm riêng rẽ tách bạch. Yêu nước không có nghĩa phải yêu chế độ. Phản đối chế độ không có nghĩa là kẻ phản động vô ơn không yêu nước. Quê hương đất nước là cái trường tồn vĩnh viễn. Chế độ là cái ngắn hạn, dù có kéo dài vài chục năm cũng chỉ là 1 thời gian ngắn so với khái niệm đất nước quê hương. Chế độ này sụp chế độ khác thay, Tổ quốc mãi mãi ở đó.
Một nhà nước được lập ra để đại diện cho nhân dân, không phải để ép buộc điều khiển nhân dân, coi nhân dân như con cái và sẵn sàng trừng trị « những đứa con hư không biết vâng lời ». Nhà nước tồn tại nhờ thuế dân đóng, nhân dân có quyền đòi hỏi cho tự do và quyền lợi. Nhân dân không phải là những con bò để nhà nước chăn dắt. Tôi sinh ra và lớn lên trong xã hội VN không có nghĩa là tôi phải làm 1 con bò chỉ biết nhai lại và vâng lời làm việc không được phản kháng và đòi hỏi. Cái lý luận « Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc » tôi đã nghe qua hàng trăm hàng ngàn lần. Tôi có thể làm gì cho Tổ quốc khi tôi không có tự do phát biểu những góp ý của tôi? Tôi có thể làm gì cho Tổ quốc khi nhà nước hoàn toàn không đếm xỉa tới bản kiến nghị phản đối 1 dự án huỷ hoại toàn bộ đất nước như dự án bauxite và vẫn tiến hành? Tôi có thể làm gì cho Tổ quốc khi tôi học rồi đi làm, cày lưng đóng thuế nuôi ban lãnh đạo ngày càng giàu có ăn sung mặc sướng, còn những người nghèo khổ ngày càng đói rách vì giá cả liên tục tăng?
Các vị bảo các vị không quan tâm, thế tôi hỏi các vị. Các vị là ai? Các vị đang sống ở đâu? Dòng máu gì đang chảy trong huyết quản các vị?
Đất nước này là của ai? Đất nước này của riêng Đảng và 15 ông trong Bộ chính trị hay của tất cả chúng ta, tất cả những người mang dòng máu Việt sống trong chính VN và ở nhiều nơi khác trên TG?
TQ đã lấy Hoàng Sa, Trường Sa của ta và đi khắp nơi trên TG ta thấy bản đồ lưỡi bò khoanh toàn bộ khu vực biển Đông với chú thích South China sea.
TQ đã lấy khu vực phía Bắc với thác Bản Dốc của ta.
Ngoài biển kia, TQ thản nhiên bắt và cướp bóc ngư dân VN ta ngay trên chính biển ta và đăng trên đài TH chính thức của TQ 1 cách khiêu khích hình ảnh ngư dân ta chắp tay lại trước hải quân TQ. Và nhân dân TQ viết trên tờ báo chính thống rằng 1 nước nhỏ như VN chúng ta lại hung hăng ỷ vào sự nhường nhịn của TQ và muốn ức hiếp, cướp đất TQ hoặc không biết ơn sự giúp đỡ của đàn anh TQ bao lâu nay.
Giữa lòng Tây Nguyên, TQ kéo dân sang tiến hành dự án bauxite huỷ hoại môi trường sống của ta và cuộc sống của nhân dân ta.
À vâng, nghe đến điều này có nhiều người sẽ không tin và đề nghị tôi đưa ra bằng chứng, cứ tìm trong những link tôi đã post bao lâu nay. Tôi chỉ hỏi, tại sao tôi đưa ra những thông tin này các bạn lại không tin và nghi ngờ đòi hỏi bằng chứng xác thực nhưng có thể tin tuyệt đối những gì đã được học trong trường lớp, trên báo chí và truyền hình chính thức của nhà nước không cần nghi vấn? Vì bạn cho rằng nhà nước không thể sai và những gì Đảng nói là chân lý?
Chúng ta là con người. Con người có suy nghĩ có lương tri. Con người không chỉ ngoan ngoãn phục tùng. Con người không chỉ tin 100% không thắc mắc.
Hãy đọc nhiều luồng thông tin khác nhau, nhiều cách nghĩ khác nhau.
Hãy so sánh và nhìn vào thực tế.
Hãy đặt câu hỏi và trả lời những câu hỏi người khác hoặc chính mình đặt ra.
Và rút ra kết luận, với cách nhìn của riêng mình, bằng chính óc phán xét của mình.
Ta tư duy, đấy là ta tồn tại.
Nhiều người bảo không thích chính trị và không muốn quan tâm đến chính trị. Chính trị là gì đó xa vời họ không với đến và không muốn nghĩ đến. Nhưng chính trị là nguồn gốc của mọi thứ trong xã hội. Suy ra tận cùng cái gì cũng là chính trị. Điều kiện sống của bạn, nền giáo dục bạn đang học... rút cuộc cũng thuộc về chế độ, nằm trong chính sách đường lối của chế độ. Ấy là chính trị.
Tôi sinh ra quá trễ để có thể hiểu về chiến tranh và lịch sử. 16 tuổi, tôi có quyền không nghĩ ngợi và cứ tận hưởng cuộc sống như những người 16 tuổi khác, đi học, về nhà làm bài, xem film, nghe nhạc, đọc sách, tán dóc những chuyện bình thường không thuộc chủ đề «nhạy cảm »... Nhưng tôi không thể không quan tâm vì những điều ấy đang xảy ra ngay trong chính đất nước tôi. Lãnh thổ nước tôi đang bị xâm phạm và nhân dân nước tôi đang bị đàn áp. Tôi không còn sống ở VN nhưng dù tôi có sống ở đâu, mang quốc tịch gì, tên họ gì.. dòng máu Việt vẫn đang chảy trong huyết quản tôi và tôi không thể dứt bỏ. Tôi rời VN vì tôi không thể sống dưới sự cai trị của nhà nước VN, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có thể nói tôi không còn liên hệ đến VN nữa.
Vậy tại sao các bạn, những người VN đang sống ngay trong chính VN có thể vô tình nói các bạn không quan tâm đến an ninh, lãnh thổ đất nước, không quan tâm đến tình hình chính trị, xã hội của đất nước bằng cách nguỵ biện các bạn còn trẻ hoặc bận rộn và đó là việc người lớn hoặc việc lớn lao to tát nhà nước lo không cần các bạn để ý đến?
Vâng, các bạn bảo không quan tâm nhưng đến khi thấy tôi viết vài dòng trái ý, các bạn bắt đầu nhảy vào nói tôi thế này thế nọ và giảng giải tôi nghe giọng điệu trong sgk Sử và GDCD.
Mọi người đều không quan tâm.
Không ai quan tâm.
Tôi đang sống tại Na Uy. Tôi đã ghé qua Pháp, Đức, Tiệp Khắc và Ba Lan. Đã ghé qua cộng đồng người Việt, và nhận ra không hiểu vì lý do gì người Việt e sợ mọi thứ liên quan đến chính trị. Một bộ phận rất lớn sống co cụm trong cộng đồng, tự cung tự cấp, sống trên nước khác không muốn học tiếng, chỉ quanh quẩn trong cộng đồng Việt và nói với nhau bằng tiếng Việt, mua thức ăn Việt, hàng hoá Việt. Họ không quan tâm đến đất nước họ đang sống và điều duy nhất họ để ý đến là cơm áo gạo tiền, là mưu sinh để tiếp tục tồn tại. Họ tự xây cho mình bức tường và những gì diễn ra bên kia bức tường không phải việc của họ. Nhưng đồng thời họ cũng không quan tâm đến VN. Vì họ đã rời VN. Họ nghĩ họ xem VTV4 và Paris by night, thế đã đủ.
Ngay cả trong nước, những người đang sống giữa xã hội VN và chịu ảnh hưởng trực tiếp từ những mục ruỗng thối nát của VN và đứng trước nguy cơ bị đồng hoá (trong tình huống xấu nhất) còn không quan tâm.
Đừng lạc quan chờ đợi sự can thiệp từ bất kỳ nước nào vì không quốc gia nào sẽ nhúng tay giúp đỡ 1 dân tộc mà bản thân họ còn không quan tâm đến số phận dân tộc họ.
Đừng nguỵ biện rằng VN quá nhỏ nên phải nhún nhường cam chịu mất đất mất đảo trước 1 nước lớn như TQ mà hãy nhìn qua Singapore, Thái Lan, Đài Loan...
Đừng bảo rằng đất nước đang ngày càng tiến bộ và phát triển vì 1 tờ báo chính thức của nhà nước từng viết, VN mất khoảng 175 năm để đuổi kịp Singapore với điều kiện Singapore đứng yên.
Đừng bảo rằng các ông lãnh đạo đang muốn thay đổi và góp phần xây dựng xã hội khi các ông hoàn toàn lơ phắt bản kiến nghị phản đối dự án bauxite, vẫn chấp bút ký đồng ý tiến hành, và có thể sang Cuba để nói những lời sáo rỗng về việc thay nhau canh giữ hoà bình thế giới nhưng đình chỉ 1 tờ báo vì «tội » khẳng định chú quyền của VN đối với 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, cấm nhân dân biểu tình chống đối TQ, không cho nhân dân nhắc đến với lý do đó là vấn đề « nhạy cảm » và cấm cả việc nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa trên game online.
Đừng tìm kiếm lý do biện minh để trả lời cho xong các câu hỏi của những người như tôi, thay vào đó hãy tìm kiếm giải pháp và đứng lên cho quyền sống, cho tự do và được tôn trọng.
Đừng cam chịu, hãy đấu tranh.
Đừng ngoan ngoãn vâng lời và tin tưởng tuyệt đối không thắc mắc, hãy đọc qua nhiều cách nghĩ khác nhau để so sánh đối chiếu với thực tế và rút ra kết luận của riêng mình. Hãy nghĩ đến việc có rất nhiều người đang đấu tranh dân chủ có nguồn gốc từ trong chính gia đình cộng sản. Hãy nghĩ vì sao họ thay đổi. Hãy nghĩ vì sao rất nhiều người đã rời khỏi nước, trong suốt 34 năm, bằng rất nhiều cách khác nhau... Hãy nghĩ vì sao 1 chế độ ưu việt và hoàn hảo lại sụp đổ ở hàng loạt các nước, chỉ còn tồn tại 4 nước TQ, VN, Cuba, Bắc Hàn. Hãy nghĩ xem chế độ này có đi theo đúng mô hình chủ nghĩa xã hội lý tưởng các bạn đã được học không hay chỉ là nền k/tế tư bản công nghiệp hoá hiện đại hoá khuyến khích ngta làm giàu.
Tại các nước Đông Âu, họ không thể chịu đựng sự kìm kẹp thiếu tự do, họ đã đứng dậy đấu tranh và quyết định số phận cho dân tộc họ. Nhìn cách họ tưởng niệm ngày bức tường Berlin sụp đổ 1 cách rất trân trọng và xúc động, tôi tự hỏi điều gì đã giết chết khao khát tự do và mong muốn 1 cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân dân VN. Hay cuối cùng 1 nỗi sợ vô hình khiến họ chỉ có thể làm được 1 điều là bỏ đi nước ngoài và không nghĩ đến nữa?
Chúng ta luôn nói với nhau 1 cách tự hào về lòng yêu nước và tinh thần đấu tranh bền bỉ bất khuất, nhưng cuối cùng những gì tôi thấy là những con người vô cảm không quan tâm và nói tôi không cần quan tâm vì VN chẳng cần những người như tôi. (Thế VN cần gì? Cần những con người sống vô tình và phi chính trị? Cần những người ưng rao giảng lý lẽ trong sgk và tìm kiếm lý do nguỵ biện?)
Ội những con cừu non ngây thơ trong sáng.
Ôi những con bò cam chịu tuân lời và nhai lại.
Ôi những chiếc máy casette tua đi tua lại 1 cuộn băng.
Ôi những con rối vô tri để người đời giật dây.
Ôi những con vẹt đua nhau lặp lại những gì được dạy 1 cách sáo rỗng.
À vâng, là đồng loại chúng ta đều là những con chó khốn nạn. Nhưng tôi là 1 con chó khốn nạn thà chết chứ không muốn đeo rọ mõm.
Joyce Anne Nguyen
1g31ph sáng ngày 18/11/2009 tại Warsaw, Ba Lan.
Friday, July 2, 2010
Sea Free - Lòng Yêu Nước

Quy kết tội danh "lật đổ chính quyền" với vật chứng là ngòi bút, bàn phím hay chiếc microphone khác nào thừa nhận thể chế này là kẻ thù của lẽ phải, là hiện thân của bạo lực?
Có một dạo, tôi hồn nhiên tán tụng những thành tựu khoa học của thế giới văn minh.
Tôi say sưa ca ngợi tiến bộ xã hội ở các nước Âu-Mỹ.
Tôi không che giấu nỗi niềm khao khát đặt chân đến những miền đất được mệnh danh là xứ sở Tự Do ấy...
Không ngờ, có người bóng gió:
- Người Việt Nam phải biết yêu nước Việt Nam!
Tôi hơi bực mình nên đốp lại liền:
- Thế nào gọi là yêu nước?
