Monday, May 8, 2023

Vượt biên đường bộ - cuộc trốn chạy bằng chân - 30/4/1975

 Sự cáo chung của VNCH năm 1975, dẫn tới việc cả triệu người đã bỏ nước ra đi tìm tự do. Bên cạnh số lượng đông đảo những người vượt biển đến các trại tỵ ở các nước Đông Nam Á, cả trăm ngàn người khác đã vượt qua hai lần biên giới bằng đường bộ.

Nam Nguyên ghi nhận lại chặng đường của người tị nạn bằng đường bộ trong thập niên 1980. Hàng triệu người bỏ nước ra đi Theo ước tính không chính thức, khoảng 2 triệu người VN đã đi tìm tự do, một làn sóng tị nạn khổng lồ đã bắt đầu sau sự thay đổi chế độ chính trị ở miền Nam Việt Nam. Sự cai trị hà khắc và sự thay đổi 180 độ trong mọi sinh hoạt của xã hội, có thể là lý do ra đi của những người có dính líu tới chế độ cũ, và cả những người không bị chế độ mới làm khó khăn. Năm 1976, người vượt biển đầu tiên tới bờ biển Bắc Úc sau hải trình dài 4.800 km bằng con thuyền đánh cá mong manh sắp chìm, trong 10 năm tiếp sau đó vài trăm ngàn thuyền nhân đã thoát khỏi VN tới các trại tỵ nạn ở Hong Kong, Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippines. Tuy vậy cuộc trốn chạy bằng đôi chân, đi đường bộ từ VN qua Cămpuchia rồi tới Thái Lan, chỉ thực sự bắt đầu sau khi quân đội cộng sản VN chiếm đóng Cămpuchia, lật đổ chế độ diệt chủng Khmer Đỏ, dựng lên chính chính quyền thân Hà Nội. Ngày 21 tháng 12 năm 1978, Bộ Đội VN tràn qua biên giới Tây Nam và những người lính đội nón cối đi dép râu, đã ở lại đất nước Xứ Chùa Tháp suốt 12 năm cho tới 1990. Lời kể của người trốn chạy Câu chuyện của bà Nguyễn ở tiểu bang Oregon Hoa Kỳ , một gia đình may mắn đi đường bộ làm ba đợt khác nhau, nhưng cả gia đình trùng phùng trong trại tỵ nạn trên đất Thái. Bà Nguyễn nay 70 tuổi kể lại: "Năm 87, tôi nghe nói lúc bấy giờ bộ đội VN sắp sửa rút. Thành ra lúc ấy đi đường bộ tương đối dễ dàng. Tôi đi một mình, khách đi cùng với tôi cũng vài người, nhưng chuyến của tôi đi hơi lâu vì bị kẹt bên Cămpuchia hơn một tháng. Đi từ Saigon, tôi đến Bến Xe Miền Tây xuống Châu Đốc, ở đó người ta ém tôi một đêm ở nhà những người Việt đã lâu năm ở bên Cămpuchia. Sáng hôm sau người ta đưa tôi đi bằng xe Honda, coi như đi đường ruộng người lái Honda rất giỏi. Tôi cũng không biết đi trong bao lâu, khoảng thời gian mấy tiếng thì đỗ xuống và bảo đây là Phnompenh rồi. Từ Châu Đốc cứ độ một giờ thì người ta chuyển tôi sang xe Honda khác. Xe khác chở tôi và một người ngồi sau tôi biết tiếng Miên, người ta chở sang Phnompenh. Nói thật với ông hồi đó đi Honda, nhiều khi cứ phải cầu nguyện. Tôi tự nhủ, thưa Chúa con có đến được Mỹ không hay là con chết dọc đường, tại vì họ chạy xe Honda sợ lắm, nhưng họ lái rất giỏi, đường ruộng rất hẹp mà họ chạy nhanh lắm, nếu mà té xúông thì chỉ có chết. Rồi từ Phnompenh đi qua cảng Kompong Som (Sihanoukville) thì lại là một nhóm người khác." Bà Nguyễn vượt biên đường bộ năm 1987, ở trong trại tỵ nạn hai năm, tới 1989 thì đi Mỹ định cư. Hôm nay trên quê hương mới, nhớ lại quyết định ra đi từng đợt của gia đình mình, bà Nguyễn nói: "Hồi đó ông nhà tôi đi học tập cải tạo về... bây giờ thì cởi mở hơn chứ hồi đó... các cháu nhà tôi thuộc diện nguỵ quân đi học hành hay gì nữa thì diện ngụy quân phải xếp hạng chót. Tôi thấy tương lai của các cháu không được dễ dàng. Tôi cũng phải nói là tôi cảm ơn Chúa đã cho tôi quyết định sáng suốt như vậy. Sau nữa tôi phải cảm ơn nước Mỹ đã cưu mang gia đình chúng tôi, cho con cái chúng tôi có cơ hội học hành, thưa các cháu nó qua đây nhìn lên thì không bằng ai nhưng nhìn xuống thì nhiều người cũng không được bằng mình. Điều đó là phải cảm ơn Chúa, cảm ơn nước Mỹ đã cho chúng tôi cơ hội." http://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/BoatPeople/LandPeople-who-crossed-two-borders-to-seek-liberty-NNguyen-04302009155527.html

Thursday, May 4, 2023

CÙNG MỘT NGÀNH NGHỀ NHƯNG VIETJET LUÔN LÃI, CÒN VIETNAM AIRLINE LỖ RÒNG SUỐT 13 QUÝ


CÙNG MỘT NGÀNH NGHỀ NHƯNG VIETJET LUÔN LÃI, CÒN VIETNAM AIRLINE LỖ RÒNG SUỐT 13 QUÝ

Báo cáo tài chính quý 1/2023 cho biết, trong những tháng đầu năm nay, hãng Vietjet lãi sau thuế 168 tỷ đồng trong tổng doanh thu 12.880 tỷ đồng. Ngược lại, hãng Hàng không Quốc gia Việt Nam có doanh thu hơn 23.490 tỷ đồng, nhưng lại lỗ ròng 104 tỷ đồng. Được biết trong 13 quý trước đó, hãng Vietnam Airlines liên tục báo lỗ.

Cụ thể, báo cáo này cho biết, quý I/2023, Vietjet Air đã khai thác tổng cộng gần 5,4 triệu lượt hành khách, tăng mạnh so với cùng kỳ năm 2022. Hãng hàng không này đã đóng góp vào ngân sách nhà nước hơn 1.050 tỷ đồng.

Vietjet là hãng hàng không luôn dẫn đầu trong việc mở các đường bay quốc tế mới đến nhiều vùng đất trên khắp thế giới. Vì vậy, doanh nghiệp này thường xuyên đạt được nhiều kết quả khả quan, góp phần thu hút đầu tư và du lịch từ các nước đến Việt nam.

Cũng theo báo cáo tài chính, trong quý I/2023, công ty Vietnam Airlines đã vận chuyển hơn 5,1 triệu lượt khách, tăng 63% so với cùng kỳ năm ngoái, trong đó khách quốc tế tăng 11,5% và khách nội địa tăng 23%.

Nhìn vào các thông số có thể thấy hãng Hàng không Quốc gia đang ngày càng phát triển và “ăn nên làm ra”. Tuy nhiên mức lợi nhuận vẫn là con số âm.
Giá vé của Vietnam Airline luôn ở mức đắt đỏ nhất so với càng hãng bay trong nước, và thậm chí hơn nhiều hãng nước ngoài. Trong khi Vietjet lại được sinh viên, công nhân, nông dân ưu tiên lựa chọn vì giá thành rẻ hơn phân nửa.
Mặc dù dịch Covid-19 đã tạm xem như dẹp yên, ổn định, nhưng lương của nhân viên hãng Vietnam Airline vẫn chỉ ở mức 50% lương cơ bản.

Thu cao và chi thấp hơn rất nhiều so với Vietjet, chưa kể những ưu tiên của nhà nước dành cho hãng là rất lớn, thế nhưng nhiều năm trở lại đây, Vietnam Airline càng làm càng lỗ.

Nghe những thông tin trên, chúng ta lại nhớ đến tập đoàn điện lực EVN. Mặc dù nắm thế độc quyền phân phối điện trên toàn quốc, nhưng doanh nghiệp này cũng không “khá” hơn là mấy, khi chỉ thấy lỗ và lỗ.

Điểm chung của EVN và Vietnam Airline chính là doanh nghiệp sử dụng vốn nhà nước. Dù có thất thoát, thua lỗ hàng nghìn tỷ đồng thì người chịu trách nhiệm bù lại khoản đó chính là nhà nước. Nhà nước vận hành nhờ tiền thuế người dân đóng góp và ngân sách. Vậy nên suy cho cùng, các doanh nghiệp này làm ăn thua lỗ, thì dân là người phải còng lưng gánh lấy.

Lãi thì chẳng thấy được hưởng một ngàn, nhưng lỗ thì bày ra đủ thứ thuế để bù lại. Thế nhưng cứ hễ người dân lên tiếng đòi hỏi quyền lợi, lại được chụp cho cái mũ “phản động”. Vậy có phải quá bất công cho người dân hay không?

Nguồn: Tổng hợp