Vụ mua dâm nữ sinh ở Hà Giang là biểu hiện tột cùng của đồi bại. Một thầy Hiệu trưởng cưỡng dâm nữ sinh vị thành niên rồi dâng các cháu cho quan thầy. Một Bí thư Đoàn, thò “cánh tay phải của Đảng” làm ma cô dắt gái cho đồng chí cấp trên. Một Chủ tịch tỉnh nhiều năm trác táng sa đọa, giao cấu với trẻ con vẫn ngang nhiên điều hành chính quyền và đăng đàn thuyết giáo “Học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh”. Một công an ép cung, dựng án giả. Một tòa án phán những bản án oan!
Chỉ nhờ sức ép của báo chí công luận, hai bản án oan mới bị hủy bỏ.
Nhưng trong việc điều tra lại, có dấu hiệu ngựa vẫn theo đường cũ: mua chuộc, khống chế khiến cho một nạn nhân “mất tích”, những nạn nhân khác từ chối Luật sư…
Song bi thảm nhất là số phận của hai cháu gái yếu đuối Thúy và Hằng. Là nạn nhân, lẽ ra hai cháu phải được tại ngoại để rồi đứng ra làm chứng trước tòa. Khốn thay, cả hai cháu bị giam giữ.
Với nền tư pháp phụ thuộc cây gậy chỉ huy duy nhất, người ta không thể biết được những gì diễn ra sau song sắt! Lương tri những người làm ông, bà, cha, mẹ nào không xót xa khi nghe những lời xé ruột xé gan: “Con sợ lắm. Ở trong này chỉ có con và các chú công an. Con nói vậy mẹ hiểu không?!” Nguy hại hơn là ông Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng xuống lệnh cấm báo chí đưa tin về vụ này. Tiếng nói duy nhất có thể làm vụ án trở nên minh bạch và cứu các cháu đã bị bít lại!
Trước tình cảnh này, tôi, Hà Văn Thùy, lấy tư cách thiêng liêng của nhà văn, khẩn thiết kêu gọi các vị:
Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước,
Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội,
Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ,
và Bà Chủ tịch Hội phụ nữ Việt Nam,
Xin quý vị, bằng lương tri và chức trách của mình, hãy cứu ngay hai cháu Thúy và Hằng ra khỏi nhà giam, để các cháu được điều tra xét xử đúng pháp luật, trong sự giám hộ của gia đình và Luật sư.
Tôi cũng khẩn thiết kêu gọi mọi người Việt Nam còn lương tri hãy lên tiếng bảo vệ và cứu vớt hai cháu gái.
Nếu hôm nay không làm việc này thì rất có thể ngày mai con cháu tôi và các vị sẽ thành nạn nhân của quyền lực hắc ám hoành hành trên đất nước!
Sau vụ ông Nguyễn Trường Tô mua dâm tại Hà Giang được đưa ra ánh sáng, ông Tô Huy Rứa đã gọi điện thoại cho các tổng biên tập cũng như một số cơ quan báo chí yêu cầu ngưng đưa tin về vụ này.
Photo courtesy of Vitinfo.vn
Luật sư Trần Đình Triển
Trước hành động sai trái của ông Tô Huy Rứa - là ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban tuyên giáo Trung ương - văn phòng Luật sư Vì Dân của luật sư Trần Đình Triển đã chính thức gửi thư yêu cầu ông Tô Huy Rứa làm sáng tỏ, nếu không thì văn Phòng sẽ chính thức khởi kiện ông theo pháp luật hiện hành. Để tìm hiểu thêm vấn đề này, Mặc Lâm có cuộc trao đổi với luật sư Trần Đình Triển.
Lời nói thay văn bản
Mặc Lâm:Thưa luật sư, trước tiên xin được cảm ơn ông về thời gian ông đã dành cho chúng tôi trong ngày hôm nay. Xin ông cho biết văn phòng Luật sư Vì Dân, do ông đại diện, đã có những hành động gì trước việc ông Tô Huy Rứa ra lệnh cho một số tổng biên tập cũng như một số tờ báo ngưng việc đưa tin về nhân vật Nguyễn Trường Tô, thưa ông?
LS Trần Đình Triển: Trước hết là tôi đã có một văn bản chính thức và tôi gửi trực tiếp cho ông Tô Huy Rứa, và gửi cho một số các cơ quan có thẩm quyền có liên quan, để xem xét lại việc vừa qua một số báo chí cho biết rằng ông Tô Huy Rứa, với tư cách Trưởng Ban tuyên giáo Trung ương, đã mời một số cơ quan chủ quản và tổng biên tập một số báo để đưa ý kiến là không được đưa thông tin về việc ông Nguyễn Trường Tô.
Mặc Lâm: Thưa, thông qua những sự việc mà luật sư vừa mô tả thì liệu đã đủ cơ sở pháp lý để chứng tỏ rằng ông Tô Huy Rứa có hành động phạm pháp hay không?
LS Trần Đình Triển: Tôi cho rằng đây là một việc làm không đúng pháp luật. Trước hết, với tư cách của ông Tô Huy Rứa là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban tuyên giáo Trung ương, và bản thân ông Tô Huy Rứa đã có thời gian làm hiệu trưởng Trường Chính trị Quốc Gia Hồ Chí Minh, tức về mặt lý luận nó phải gắn liền với thực tiễn, nói phải đi đôi với việc làm, pháp luật phải thể hiện được trên thực tế, đường lối của Đảng phải thể hiện được một cách công minh, đàng hoàng, chính trực thì mới được lòng dân.
Mặc Lâm:Thưa luật sư, dù sao thì mọi người cũng biết rằng bao nhiêu năm nay Bộ Chính trị vẫn thường dùng quyền lực tối cao của mình để ra lệnh cho báo chí, vì thật ra báo chí chỉ là công cụ của Đảng, như vậy tại sao lần này ông lại cho rằng ông Tô Huy Rứa là sai, là phạm pháp ?
Đảng lãnh đạo chứ Đảng không bao giờ làm thay cho cơ quan hành chính. Ban tuyên giáo phải có ý kiến với Bộ Thông tin Truyền thông để Bộ Thông tin Truyền thông có ý kiến bằng văn bản, chứ không thể bằng lời nói được.
LS. Trần Đình Triển
LS Trần Đình Triển: Tôi đặt ra một vấn đề là gì? Tại sao nó sai? Sai thứ nhất là về mặt đường lối của Đảng CSVN. Đảng lãnh đạo chứ Đảng không bao giờ làm thay cho cơ quan hành chính, thế nhưng nếu như có việc gì đó về mặt chủ trương không cần phải được đăng thì cơ quan đảng là Ban tuyên giáo phải có ý kiến với Bộ Thông tin Truyền thông để Bộ Thông tin Truyền thông có ý kiến bằng văn bản, chứ không thể bằng lời nói được. Bằng lời nói thì chỉ mang tính cách cá nhân mà thôi.
Cái thứ hai nữa, vì Hiến Pháp nước CHXHCNVN là tự do ngôn luận, Luật báo chí VN cũng tự do đưa thông tin, trừ những sự việc liên quan đến bí mật quốc gia thì không đưa thông tin. Trường hợp ông Nguyễn Trường Tô không thuộc bí mật quốc gia thì không có lý gì lại phải ngăn cấm. Cái nữa là căn cứ vào quá khứ, khi sự việc này đã xảy ra từ năm 2009 thì thông tin báo chí đưa lên cũng chính Ban tuyên giáo Trung ương cũng ngăn cấm báo chí không đưa tin. Chính vì vậy mà nằm trong một cái hộp kín, họ vi phạm tố tụng, họ bỏ lọt tội phạm, và không được đưa lên thông tin, họ muốn làm gì thì làm.
Do đó khi sự việc được đưa ra ánh sáng, đang được lòng dân, tôi muốn dùng cái từ là lòng dân đang háo hức chờ đón, và tôi muốn nói rằng như ngày hôm qua tôi vừa ở trên Hà Giang tất cả lòng dân đang hồ hởi, đang phấn khởi để làm một sự việc để rửa sạch cái bộ máy mà một số cán bộ hư đốn như vậy, để lập lại trật tự, đưa lại uy tín của nhà nước và của Đảng, của nhân dân, thì tự nhiên bị dội một đống nước vào dập tắt ngọn lửa háo hức đang lên đó của người dân, thì tôi cho rằng đó là điều làm trái đường lối của Đảng, làm trái với Hiến Pháp, làm trái với pháp luật, vì vậy mà tôi phải có ý kiến.
Sự ngăn cấm đó nó tạo cho sự việc mà đóng khung, mà tôi cho một vấn đề nữa là gì? Ở đây không phải chỉ có trường hợp của ông Nguyễn Trường Tô, mà theo thông tin tôi biết là dư luận của người dân nó tạo nên một phản ứng dây chuyền. Không phải một mình ông Nguyễn Trường Tô hư đốn về phẩm chất mà còn những kẻ khác nữa. Cái thứ hai, xung quanh sự việc này thì cũng đã xuất hiện một số cháu trong trường hợp này gia đình bị khống chế, không được khai.
Ngược trở lại, cháu Thúy, cháu Hằng trước đây bị khống chế trong trại là không được mời luật sư thì bây giờ cũng lại tiếp tục như vậy nữa. Tôi thấy rằng, với tư cách là một công dân sống hết mình vì tổ quốc, vì nhân dân, tôi vô cùng buồn và rất là đau khổ. Vì vậy trước tiếng nói của người dân và mong muốn được điều đó tôi đã chính thức làm văn bản đó, và tôi cũng nói luôn là nếu có sự việc đó và tôi đang chờ ông Tô Huy Rứa trả lời. Nếu không trả lời tôi sẽ là người khởi kiện ông Tô Huy Rứa trước pháp luật.
Có điều gì bất thường?
Ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN. photo courtesy of chinhphu.vn
Mặc Lâm:Thưa luật sư, đối với bản báo cáo mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương công bố tổng hợp các cáo trạng của ông Nguyễn Trường Tô thì liệu việc làm của ông Tô Huy Rứa có được xem là chống lại tập thể cao nhất của Bộ Chính trị hay không?
LS Trần Đình Triển: Đó là một điều rất lạ. Trước hết là về mặt địa vị của người đứng đầu Ủy ban Kiểm tra Trung ương trong điều lệ đảng thì rất là lớn, bởi vì Ủy ban Kiểm tra Trung ương còn mang tính chất ủy ban, tính chất tập thể nữa. Ngoài trưởng ban, các phó trưởng ban và các ủy viên thì đây là một tổ chức mang tính tập thể, làm việc hết sức thận trọng và chu đáo. Tôi biết chính xác như vậy.
Tất nhiên là những sự việc mà bản thân Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã đưa ra thì cái đó đã phải nghiên cứu, cũng đã điều tra, cân nhắc cụ thể thì ủy ban mới công bố. Nhưng sự việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa mới công bố trên báo Nhân Dân, trên Đài Truyền hình Việt Nam, là hai tổ chức truyền thông lớn, mà không hiểu lý do gì sau đó lại được cá thể hóa một vài ba trường hợp, như trường hợp ông Nguyễn Trường Tô, với ông Tô Huy Rứa gọi điện các nơi cấm không được đưa thông tin.
Đây là một dấu hỏi đặt ra rất lạ, ngay trong tổ chức, đó là Ủy ban Kiểm tra Trung ương khi thông báo đó đã được thông báo, lại quay trở lại của cùng một tổ chức của Đảng là Ban tuyên giáo Trung ương lại khuyến cáo các tổ chức khác là không được đưa thông tin gì thêm về ông Nguyễn Trường Tô. Đây là một việc mà tôi thấy rằng nó bất bình thường.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa mới công bố trên báo Nhân Dân, trên Đài Truyền hình Việt Nam, lại quay trở lại khuyến cáo các tổ chức khác là không được đưa thông tin gì thêm về ông Nguyễn Trường Tô. Đây là một việc bất bình thường.
LS. Trần Đình Triển
Mặc Lâm:Trong trường hợp ông Tô Huy Rứa vẫn im lặng thì bước kế tiếp luật sư sẽ hành động như thế nào, thưa ông?
LS Trần Đình Triển: Trước hết, trong văn bản của tôi thì tôi sẽ căn cứ vào Hiến Pháp, tôi căn cứ vào Luật Báo chí, căn cứ vào Luật Luật sư, căn cứ vào Bộ Luật Hình Sự, của Luật Tố tụng Hình sự và tôi sẽ khởi kiện.
Mặc Lâm:Thưa luật sư, ông có tin rằng tòa án sẽ thụ lý hồ sơ khởi kiện của ông hay không, vì trước đây thì Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ cũng đã từng khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhưng không thành công.
LS Trần Đình Triển: Tôi biết là khởi kiện để chúng ta có một cái để trở thành một thói quen. Ở Việt Nam chưa có tòa án hiến pháp và cũng chưa có một định chế rõ ràng cho việc khởi kiện của luật sư, đối với trường hợp như vậy thì tôi cho rằng cũng có khả năng là tòa án bác bỏ đơn khởi kiện đó. Đây tôi cũng đoán trước được là bởi vì Việt Nam đang như vậy. Thế nhưng tôi cho rằng dù bác hay thụ lý thì đấy cũng là một tín hiệu để cho Việt Nam chúng ta phải hội nhập và không có vùng cấm nào cả.
Mặc Lâm:Luật sư có nghĩ rằng sau khi văn bản của ông gửi đi thì báo chí sẽ có niềm tin hơn trong việc mạnh dạn đưa tin hay điều tra thêm về cá nhân của ông Nguyễn Trường Tô, bất kể sự răn đe của ông Tô Huy Rứa hay không, thưa luật sư?
LS Trần Đình Triển: Thực sự ra mà nói những vấn đề khác thì báo chí có thể đưa lên, còn trường hợp này trong văn bản của tôi, với tư cách của ông Tô Huy Rứa, tức là địa vị của ông rất là lớn, mà đã liên quan trực tiếp tới báo chí, do đó tôi tin rằng báo chí không dám đưa tin và tôi thông cảm điều đó.
Trước hết là với một tổng biên tập hay phó tổng biên tập một tờ báo thì bản thân họ phải nghĩ đến sự tồn tại của tờ báo đó, phải nghĩ đến các phóng viên, các nhân viên ở đó, và bản thân họ cũng phải nghĩ đến vợ con họ. Do đó cái việc để họ đưa công khai văn bản của tôi ra, rồi tiếp tục, thậm chí họ có thể mạnh dạn tiếp tục đưa thông tin về vụ ông Nguyễn Trường Tô, thì tôi tin chắc rằng là không dám.
Mặc Lâm:Xin cảm ơn Luật sư Trần Đình Triển đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn của Đài Á Châu Tự Do ngày hôm nay.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vi-dan-law-office-will-sue-mr-to-huy-rua-Mlam-07202010100033.html
Anhbasg - Một cá nhân mà tiêu 170 tỷ đồng để bay đi bay lại thế này thì gây nhức mắt nhức đầu ghê gớm cho hàng triệu người nghèo khổ. Một người công nhân lãnh lương 2 triệu, nếu để dành mỗi tháng 1 triệu thì phải mất gần 15 ngàn năm mới sắm nổi chiếc máy bay này.
Lẽ ra người Cộng sản phải nhìn thấy kẻ thù giai cấp chứ nhỉ? Cuộc đấu tranh giai cấp sẽ thế nào nhỉ? Chắc là không bao giờ xảy ra đâu vì hầu hết người CS cũng đều trở nên giàu có rồi. Họ ắt sẽ thành con lợn đứng lên đi bằng hai chân y như trong đoạn kết truyện “Trại súc vật” thôi.
Chân lý ở đây là:
“MỌI CON VẬT SINH RA ĐỀU BÌNH ĐẲNG, NHƯNG CÓ MỘT SỐ CON BÌNH ĐẲNG HƠN NHỮNG CON KHÁC“
Chủ tịch HĐQT Công ty CP Tập đoàn Hòa Phát, ông Trần Đình Long vừa mua chiếc trực thăng EC 135P2+ (hay còn gọi là EC 135P2i) với giá 5,5 triệu euro (gần 7 triệu USD).
Một chiếc EC 135P2+
Ước tính tổng chi phí mua, đưa máy bay này về đến VN, đóng các loại thuế sẽ là gần 9 triệu USD (khoảng 170 tỉ đồng). Dự kiến, máy bay này sẽ bay từ Pháp về sân bay quốc tế Đà Nẵng trong 1-2 tháng tới.
EC 135P2i có sức chứa 5 ghế VIP hoặc 6-7 hành khách với công nghệ làm giảm tiếng ồn và độ rung.
Theo Thanh niên (ngày 14/7), Tổng cục Hải quan hôm qua đã có hướng dẫn gửi Công ty CP Tập đoàn Hòa Phát về thủ tục nhập khẩu máy bay trực thăng.
Tính đến nay, ông Trần Đình Long là người thứ hai tại Việt Nam công khai sở hữu máy bay riêng. Trước đó, năm 2008 ông chủ Hoàng Anh Gia Lai – Đoàn Nguyên Đức là người đầu tiên ở Việt Nam sắm phi cơ riêng Beechcraft King Air 350 trị giá 5,1 triệu USD.
Ông Đoàn Nguyên Đức bên chiếc Beechcraft King Air 350. Ảnh: TNO
Theo Luật Hàng không dân dụng Việt Nam năm 2006, máy bay đăng ký mang quốc tịch Việt Nam phải có đủ các điều kiện: Chưa có quốc tịch của bất kỳ quốc gia nào hoặc đã xóa quốc tịch nước ngoài; có giấy tờ hợp pháp chứng minh về sở hữu máy bay; phù hợp tiêu chuẩn kỹ thuật do cơ quan nhà nước có thẩm quyền quy định hoặc công nhận; máy bay thuộc sở hữu của tổ chức, cá nhân Việt Nam và do tổ chức, cá nhân Việt Nam khai thác phải đăng ký mang quốc tịch Việt Nam. Bộ Giao thông vận tải là nơi cấp giấy chứng nhận đăng ký quốc tịch máy bay.
Bên cạnh đó, máy bay chỉ được phép khai thác trong vùng trời Việt Nam khi có giấy chứng nhận đủ điều kiện bay còn hiệu lực do Bộ Giao thông Vận tải cấp hoặc công nhận. Người khai thác máy bay là cá nhân không được phép khai thác máy bay vì mục đích thương mại…
Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô tố ngược Giám đốc Công an tỉnh Hà Giang là ‘có quan hệ bất chính’
HÀ GIANG (TH) - Vụ án hiệu trưởng một trường trung học mua dâm nữ sinh đang đi sang những ngả rẽ bất ngờ.
Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang. (Hình: chinhphu.com.vn)
Thứ nhất, một nạn nhân và đồng thời cũng là một nhân chứng trong vụ án hiệu trưởng Sầm Ðức Xương mua dâm và môi giới mãi dâm bị mất tích. Thứ hai, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang, Nguyễn Trường Tô, người bị cáo buộc được hiệu trưởng Xương dẫn mối mua dâm nữ sinh, tố cáo ngược lại rằng tướng giám đốc công an của tỉnh đã có các quan hệ tình dục bất chính.
Trong khi các cuộc điều tra lại về vụ án hiệu trưởng Xương mua dâm được tiến hành lại từ đầu một cách âm thầm, ông chủ tịch tỉnh Tô đã trở thành khuôn mặt nổi bật của vụ án khi bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Ðảng đề nghị cách chức vì các hình ảnh và lời khai của các nhân chứng.
Báo Dân Trí Online gửi đi bản tin ngày 9 tháng 7, ghi nhận lời kêu nài của ông ngoại em Nguyễn Thị T.T., cho biết em đã mất tích vài ngày trước đây sau khi Công an tỉnh Hà Giang triệu tập em lên làm việc.
Em T. là một nạn nhân và cũng là một mắt xích quan trọng trong vụ hiệu trưởng Sầm Ðức Xương mua dâm nữ sinh tại Hà Giang vào năm ngoái.
Ông ngoại của em, đồng thời cũng là người giám hộ nói với báo Dân Trí rằng vào ngày 24 tháng 6, cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Hà Giang đã gửi giấy yêu cầu em trình diện công an. Sau đó, trong một buổi ôn thi, em đã gửi xe đạp, sách vở tại nhà một bạn học và đi đến nay vẫn chưa về. Gia đình đã đi tìm em nhiều nơi nhưng không thấy. Gia đình cho biết em chưa từng đi như thế bao giờ trước kia.
Vụ mua dâm học sinh của hiệu trưởng Sầm Ðức Xương đã làm cả tỉnh Hà Giang lên cơn sốt khi hai nữ sinh nạn nhân khai trước tòa một danh sách đen chứa đầy tên tuổi của các quan chức cao cấp tại Hà Giang tham gia mua dâm hai em, trong đó có cả tên của Nguyễn Trường Tô, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Giang.
Ðơn kêu cứu viết tay của nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy, nạn nhân bị truy tố trong vụ án môi giới mãi dâm cùng với hiệu trưởng Sầm Ðức Xương, tố cáo đích danh đã bị ép buộc tình dục nhiều lần với ít nhất 6 người, gồm cả chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô. Tên các người này đã bị tờ báo xóa khi đưa lên Net. (Hình: Bee.net)
Ngày 6 tháng 11, 2009, TAND huyện Vị Xuyên kết án Sầm Ðức Xương, nguyên hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh thuộc Bắc Quang, Hà Giang, 10 năm 6 tháng tù về hành vi “mua dâm trẻ vị thành niên.” Hai nạn nhân của ông này là Nguyễn Thị Hằng bị kết án 6 năm và Nguyễn Thị Thanh Thúy bị kết án 5 năm tù, về hành vi “môi giới mại dâm.” Hai nạn nhân này hiện vẫn đang bị giam giữ.
Sau khi luật sư đưa ra danh sách đen do hai nạn nhân cung cấp thì TAND đưa vụ này ra xét phúc thẩm nhưng lại bị hoãn. Sở dĩ người dân đặc biệt chú ý đến vụ án vì những chi tiết đồi trụy khó thể tưởng tượng của nó.
Hai nữ sinh Hằng và Thúy bị Sầm Ðức Xương, lợi dụng chức quyền hiệu trưởng hăm dọa, có thể không cho hai em lên lớp hay thậm chí có thể đuổi học để hãm hiếp hai em nhiều lần. Sau đó y đã mai mối hai em cho những tên khác tiếp tục mua dâm hàng trăm lần. Ða số những kẻ tham gia mua dâm đều có thế lực và đang giữ các vị trí quan trọng trong tỉnh Hà Giang, trong đó có Nguyễn Trường Tô, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh.
Nguyễn Trường Tô vừa bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đề nghị cách chức và kỷ luật và kết luận y đã sống buông thả, vi phạm nhiều nội quy đảng. Tuy nhiên, Nguyễn Trường Tô chống lại bản báo cáo này và tố cáo ngược lại thiếu tướng công an Nguyễn Bình Vận đương kim giám đốc công an tỉnh Hà Giang cho là ông này ném đá giấu tay vì muốn tranh giành quyền lực với ông ta.
Ông Nguyễn Văn Bình cũng bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương kiểm điểm vì biết vụ ông Tô mua dâm nhiều lần với đầy đủ hình ảnh nhưng không báo cáo, hoặc có hành động cụ thể nào. Ðặc biệt khi công an Hà Giang khám phá trong điện thoại của một gái mại dâm chứa số điện thoại của ông Tô cùng hàng chục hình ảnh trần truồng của ông này sau khi hành sự thì giám đốc công an Hà Giang không có lời bình luận nào.
Hiện nay, tuy đang trong tình trạng bị dư luận lên án, Nguyễn Trường Tô vẫn tiếp tục ngồi ký các văn bản quan trọng của nhà nứơc tại UBND tỉnh Hà Giang. Cạnh đó, Tô lại được các tay chân bênh vực qua các bài phỏng vấn trên báo chí. Cụ thể vào ngày 8 tháng 7, nhiều tờ báo trong nước trong đó có báo VietnamExpress Online đăng tải bài bài phỏng vấn ông Trần Hải Dương, phó chánh văn phòng UBND tỉnh Hà Giang khi ông này lên tiếng bênh vực cho thủ trưởng của mình và nói rằng: “Kết luận của Ủy ban kiểm tra trung ương cho rằng Chủ Tịch Tô sống buông thả là chưa thỏa đáng.”
Ông Dương cũng cho rằng đây chỉ là kiến nghị của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương chứ chưa phải là kết luận của Ban Bí Thư. Ông Dương cũng phản đối ủy ban này lấy mấy tấm hình cởi truồng của ông Tô để nói là ông này suốt từ năm 2005 tới nay sống buông thả là không thực tế. Ông Dương hỏi lại Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương rằng thế nào là sống buông thả? Ông Dương cũng nói sự đánh giá này là chưa thỏa đáng và chứng cứ chưa rõ ràng.
Ông Dương dẫn lời “Chủ Tịch Tô” chống chế rằng những bức hình này ông ta không biết được chụp vào lúc nào và với mục đích gì. “Chủ tịch Tô” than phiền trách nhiệm của công an và báo chí phải tìm hiểu để đưa tin thỏa đáng chứ không nên cáo buộc ông là người vô tội.
Những lời lẽ bênh vực của ông Dương đối với “Chủ Tịch Tô” của mình đã làm nhiều người ngạc nhiên. Người dân không biết tại sao với trình độ như vậy mà ông Dương lại được giữ tới chức vụ phó chánh văn phòng UBND tỉnh Hà Giang?
5 tháng sau khi tòa án nhân dân Tỉnh Hà Giang hủy bản án sơ thẩm, điều tra lại từ đầu vụ “hiệu trưởng” mua dâm, sự kiện được ví như quả bom thối đã nổ khi Ủy ban kiểm tra Trung ương vào cuộc.
Photo courtesy of bee.net.vn
Nữ sinh Nguyễn Thị Hằng (áo cam) sinh năm 1991 và nữ sinh Nguyễn Thanh Thúy sinh năm 1992 (áo đỏ, sau), trên đường đến tòa dự phiên xử vụ án vị hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm nữ sinh tại Hà Giang sáng 27/01/2010.
Ngày 5/7 Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng đã đề nghị kỷ luật nặng ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Hà Giang vì lối sống sa đọa kéo dài. Ủy ban kiểm tra Trung ương đề nghị Ban Bí Thư cách hết các chức vụ trong đảng của ông Nguyễn Trường Tô, gồm chức danh phó bí thư tỉnh ủy kiêm bí thư ban cán sự Đảng. Ủy Ban cũng đề nghị cấp có thẩm quyền bãi nhiệm chức danh đại biểu hội đồng nhân dân và cách chức chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Hà Giang của ông Nguyễn Trường Tô.
Mua dâm hay cưỡng dâm?
Ông Nguyễn Trường Tô là một người có liên quan trong danh sách đen đã mua dâm, hoặc có thể đã cưỡng dâm các em nữ sinh nhỏ tuổi trong mạng lưới môi giới của ông Sầm Đức Xương. Nhân vật vừa nêu là nguyên hiệu trưởng trung học phổ thông Việt Lâm, ngôi trường ở huyện Vị Xuyên Tỉnh Hà Giang mà nay cả nước đều biết tiếng.
Tôi chỉ ngạc nhiên là bây giờ Ủy ban kiểm tra Trung ương mới vào cuộc chứ không ngạc nhiên về cách thế Ủy ban kiểm tra Trung ương giải quyết vấn đề này.
Ô. Nguyễn Quốc Thái
Được yêu cầu nhận định về sự kiện đang được dư luận quan tâm, không những báo chí trong nước mà ngay cả các hãng thông tấn quốc tế cũng đưa tin, nhà báo Nguyễn Quốc Thái nguyên tổng thư ký báo Doanh Nghiệp phát biểu từ Saigon:
“Tôi chỉ ngạc nhiên là bây giờ Ủy ban kiểm tra Trung ương mới vào cuộc chứ không ngạc nhiên về cách thế Ủy ban kiểm tra Trung ương giải quyết vấn đề này. Đáng lẽ chuyện này phải được giải quyết từ lâu rồi để phục hồi lại niềm tin của dân chúng đối với Đảng và chính quyền. Có thể còn có những ông Nguyễn Trường Tô khác và những quan chức ở những nơi khác thì Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng cũng làm một lần quyết liệt, sòng phẳng, minh bạch để người dân thấy rằng mình được lãnh đạo bởi những người thực tâm muốn làm trong sạch đất nước.”
Luật Sư Trần Đình Triển thuộc Văn Phòng Luật Sư Vì Dân, người bảo vệ hai nữ sinh trong vụ án hiệu trưởng mua dâm, phát biểu trên báo điện tử Dân Trí là, sau qui trình xử lý về Đảng về chính quyền với chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô, có đủ căn cứ khởi tố hình sự với ông này. Trả lời chúng tôi, LS Trần Đình Triển nhấn mạnh:
Ông Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch ủy ban nhân dân Tỉnh Hà Giang. Photo courtesy of chinhphu.vn
“Trong vụ việc này, mối quan hệ giữa một số vị đó đối với các cháu tùy theo từng trường hợp có thể cấu thành những tội phạm khác nhau. Ví dụ nếu các cháu đồng ý thì là tội giao cấu với trẻ vị thành niên, nếu việc đó có mua bán bằng tiền để quan hệ…thì đó ở dạng tội mua dâm đối với trẻ vị thành niên. Còn nếu dùng những biện pháp để cưỡng bức, hoặc quan hệ với các cháu dưới 13 tuổi thì theo qui định của pháp luật, dù các cháu có đồng ý vẫn là phạm tội hiếp dâm. Trường hợp dùng quyền uy của mình, uy tín của mình đối với người phụ thuộc để bắt buộc người ta đáp ứng nguyện vọng tình dục của mình thì đó lại là tội cưỡng dâm. Ví dụ trong trường hợp cháu Thúy khai tại phiên tòa cũng như khai tại cơ quan điều tra, tôi đã được thẩm định lời khai đó trong trường hợp của cháu Thúy đối với ông Nguyễn Trường Tô và nếu đúng như lời cháu thì ở đây là một trường hợp cưỡng dâm có tổ chức, không phải là tội giao cấu với trẻ vị thành niên nữa.”
Chủ tịch Tô được che chắn
Vụ hiệu trưởng Sầm Đức Xương Trường Trung Học Phổ Thông Việt Lâm Huyện Vị Xuyên Tỉnh Hà Giang mua dâm hoặc cưỡng ép hàng chục nữ sinh vị thành niên đã gây chấn động dư luận từ năm ngoái.
Ngược dòng thời gian, tháng 9/2009 hiệu trưởng Xương bị một số phụ huynh tố cáo có hành vi mua dâm nữ sinh. Công an Hà Giang xác định hai nữ sinh Nguyễn Thị Hằng sinh năm 1991 và Nguyễn Thanh Thúy sinh năm 1992 có liên quan vụ việc. Hằng và Thúy lúc đó vừa mới tốt nghiệp trường Trung học phổ thông Việt Lâm, nơi ông Xương làm hiệu trưởng. Tháng 11/2009, tòa án nhân dân huyện Vị Xuyên tuyên phạt ông Sầm Đức Xương 10 năm 6 tháng tù về hành vi mua dâm nhiều lần với trẻ vị thành niên. Hằng và Thúy dù được tòa xác định là nạn nhân ‘mua vui’ cho hiệu trưởng, nhưng lần lượt bị kêu án 6 năm và 5 năm về tội môi giới mại dâm.
Trường hợp của cháu Thúy đối với ông Nguyễn Trường Tô và nếu đúng như lời cháu thì ở đây là một trường hợp cưỡng dâm có tổ chức, không phải là tội giao cấu với trẻ vị thành niên nữa.
LS Trần Đình Triển
Sau phiên xử cả 3 bị cáo kêu oan, xin giảm án, còn phía gia đình các nữ sinh bị hại đòi tòa tăng án. Ngày 20/1/2010 ngay sau khi phiên phúc thẩm được đình hoãn, trong trại giam Hằng và Thúy viết đơn tố cáo nhiều lần bị hiệu trưởng Sầm Đức Xương bắt ép đi phục vụ tình dục cho bạn bè của ông ta. Trong đơn Hằng, Thúy nêu đích danh khoảng 10 nhân vật có chức có quyền, cùng số điện thoại nơi công tác của những người này. Đặc biệt trong đó có trường hợp đi phục vụ tình dục cho ông Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch ủy ban nhân dân Tỉnh Hà Giang. LS Trần Đình Triển là người tiếp xúc với Hằng và Thúy trong trại giam kể lại:
“Hôm đó, cháu Thúy khai là ngày mai thi thì hôm nay ông Sầm Đức Xương gọi cho cháu, ra lệnh cho cháu phải nghe và thực hiện theo lời của một phụ nữ. Cháu bảo rằng ngày mai thi rồi cho nên không thể đi được thì thầy Xương nói rằng, nếu không đi thì kể cả học cũng không đậu, còn đi thì không học cũng đậu.
Cháu buộc phải nghe, đến khách sạn để gặp một phụ nữ chính là người lễ tân của khách sạn. Ngoài người phụ nữ đó thì gặp anh Sáng là Phó bí thư của Huyện đoàn Vị Xuyên - người cháu rất biết vì cháu là cán bộ đoàn của trường. Phó Bí thư Huyện đoàn đưa cháu lên phòng gặp một người và giới thiệu đó là ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch tỉnh.
Sau đó thì ông Nguyễn Trường Tô quan hệ với cháu và ra về.
Tình tiết này thì không phải là quan hệ tình dục với vị thành niên nữa mà ở đây là một vụ cưỡng dâm và có tổ chức.”
Vị hiệu trưởng mua dâm nữ sinh Sầm Đức Xương sau phiên xử ngày 27/01/2010. Photo courtesy of vtc.vn
Ngày 25/1/2010 những lá đơn tố cáo từ trại giam đã được Văn phòng luật sư Vì Dân thay mặt hai bị cáo chuyển tới các vị lãnh đạo cơ quan trung ương, Ủy ban tư pháp Quốc Hội cũng như chính quyền tỉnh Hà Giang. Ngày 27/1 danh sách đen gồm những giới chức mà Thúy và Hằng cho là đã được hai cô phục vụ tình dục được trình lên hội đồng xét xử. Ngày 01/2 Tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang đã tuyên hủy án sơ thẩm, trả hồ sơ để điều tra lại vụ mua dâm nữ sinh liên quan tới cựu hiệu trưởng Sầm Đức Xương. Tòa cho rằng cấp sơ thẩm sai phạm nghiêm trọng về thủ tục và vụ án còn nhiều vấn đề phải làm rõ. Ngày 5/7 Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng thông báo đề nghị cách chức ông Nguyễn Trường Tô cả về mặt Đảng lẫn chính quyền. Ủy Ban xác định 2 ông bí thư tỉnh ủy và giám đốc công an tỉnh biết những sai phạm của ông Nguyễn Trường Tô từ năm 2005 nhưng không báo cáo tổ chức Đảng có thẩm quyền xem xét giải quyết. Hai ông này sẽ bị hình thức kỷ luật là kiểm điểm.
Dân chúng quá bức xúc
Những em học sinh dính vào trong đường dây mua bán dâm cho các quan chức thì nhất mực kêu oan quá trời! Dư luận người ta rất bức xúc về chuyện này.
Ô. Phan Bá Thọ
Ông Phan Bá Thọ, một cư dân TP.HCM nói rằng dân chúng bức xúc đã lâu về sự bao che trong vụ án hiệu trưởng mua dâm và môi giới ép buộc nữ sinh vị thành niên đi phục vụ tình dục các quan chức tỉnh Hà Giang
“Những em học sinh dính vào trong đường dây mua bán dâm cho các quan chức thì nhất mực kêu oan quá trời! Dư luận người ta rất bức xúc về chuyện này, có lẽ vì vậy nên Trung Ương Đảng thấy là phải có biện pháp…Nói chung khi mà không bao che được thì người ta xử thôi. Ngươi ta bàn tán rất là nhiều, mà nó kéo dài âm ỉ đã lâu rồi từ khi vụ này mới nổ ra.”
Hai nhân vật được Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng ‘sờ gáy’ vì đã bao che cho ông chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô là Bí thư Tỉnh Ủy và Giám đốc Công An tỉnh. Ngày 8 tháng 7 trên VnExpress, ông Hoàng Trung Luyến, trưởng ban tuyên giáo Tỉnh Ủy Hà Giang xác nhận, mới đây ông Hoàng Minh Nhất có báo cáo trước tập thể, trước Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng, theo đó năm 2006 ông Vận giám đốc công an tỉnh có báo cho ông Nhất là công an bắt được 1 cô gái mãi dâm ở một khách sạn ở phường Minh Khai thị xã Hà Giang. Công an kiểm tra điện thoại di động của cô này, phát hiện một số ảnh ông Nguyễn Trường Tô khỏa thân, tuy nhiên ông Nhất chỉ nhắc nhở ông Tô mà không báo cáo lên tổ chức Đảng có thẩm quyền. Đây là một chuyện bên lề về đời sống sa đọa của chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô.
Nữ sinh Nguyễn Thị Hằng sinh năm 1991, trước phiên xử vụ án vị hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm nữ sinh tại Hà Giang sáng 27/01/2010. Photo courtesy of bee.net.vn
Theo Vietnam Net, ông Tô thừa nhận 4 ảnh khỏa thân trong điện thoại di động của một gái mãi dâm đúng là bản thân ông. Vụ việc xảy ra từ cuối tháng 11/2006 và đã bị chìm xuồng cho tới khi Ủy ban kiểm tra Trung ương vào cuộc.
Nếu không có chuyện phụ huynh học sinh tố giác nguyên hiệu trưởng Sầm Đức Xương, dùng thủ đoạn đưa nữ sinh vị thành niên vào con đường mua bán tình dục, nếu không có chuyện nữ sinh bị hại vẫn bị án tù thì không có chuyện danh tính các quan chức được nữ sinh vị thành niên phục vụ tình dục được khai trước tòa và gởi tới các cấp lãnh đạo ở trung ương. Tức nước vỡ bờ đó là cách người dân lý giải khi nói tới vụ bê bối của các quan chức tỉnh Hà Giang. Những giai thoại mà người nghe cứ ngỡ mình đang sống dưới thời thực dân đô hộ, khi các quan đầu tỉnh có quyền sinh quyền sát.
Một Chủ tịch tỉnh có lối sống suy đồi, một bí thư bị Ban Thường vụ Tỉnh ủy kiểm điểm vì có nhiều sai phạm, một anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu trở thành Titanic… Và Larry King sắp đến để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc- đó là những câu chuyện Trực Ngôn chia sẻ cùng quí vị độc giả trong Phát ngôn và Hành động tuần này.
Ai đã bảo vệ sự suy đồi?
Ông Nguyễn Trường Tô, Ảnh Website Chính phủ
Một Chủ tịch tỉnh, một đảng viên… là một người đã từng mua dâm, đã từng đưa gái mại dâm về Hà Nội khi đi công tác và cùng nhau trên một chiếc giường. Chuyện một quan chức có lối sống như vậy thế giới đã từng có. Nhưng ở Việt Nam nỗi ê chề và nhục nhã này đối với người dân tăng gấp nghìn lần. Vì sao cùng một hành động có cùng bản chất mà ảnh hưởng và sự thất vọng ê chề của người dân lại gấp nhiều lần như thế???
Không! Tôi cương quyết không trả lời câu hỏi này. Không ít người được hỏi cũng không chịu trả lời câu hỏi này. Vì sao vậy? Vì trong họ đang mang một sự khinh bỉ vô tận với những kẻ luôn luôn rao rảng đạo đức và bắt người khác phải sống thế này, nói thế kia nhưng lại sống phi đạo đức nhất. Đôi khi vì khinh bỉ quá mà họ không thèm nói cho dù một câu hoặc không thể thốt lên lời.
Không chỉ ông Chủ tịch Hà Giang thấy nhục mà biết bao người dân thấy nhục và đắng cay. Vì sao vậy? Vì đó là nhân cách của một dân tộc. Một người Việt Nam vô danh sống ở nước ngoài cướp của giết người cũng làm cho dân tộc anh ta hổ nhục nói chi đến một lãnh đạo cao cấp…
Trong khi nỗi hổ nhục đang lan vào nhiều gia đình như một cơn bệnh dịch thì người dân lại phải đối mặt với một câu hỏi cho chính họ: vì sao những người biết được lối sống suy đồi của ông Chủ tịch Hà Giang như Bí thư Tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất và chắc là cả Tỉnh ủy nữa mà lại chỉ yêu cầu một đảng viên, một cán bộ cao cấp như thế nghiêm khắc rút kinh nghiệm khi ông Chủ tịch mắc một lỗi nghiêm trọng đến nhường ấy?
Ha…ha…ha… Thiên hạ này đã chán cái trò rút kinh nghiệm trong quản lý cán bộ lắm rồi.
Làm thiệt hại tài sản của nhà nước: rút kinh nghiệm.
Kéo bè kéo cánh gây mất đoàn kết nội bộ: rút kinh nghiệm.
Tham ô tham nhũng: rút kinh nghiệm
Mua quan bán chức: rút kinh nghiệm.
Bằng rởm, hồ sơ sửa chữa: rút kinh nghiệm
Đầy tớ đấm dân: rút kinh nghiệm
Và đến bây giờ Chủ tịch tỉnh “nuy” với gái mại dâm trên giường: rút kinh nghiệm.
Quản lý cán bộ bằng chính sách “rút kinh nghiệm” chính là thuốc khích thích làm tăng trưởng với một tốc độ kinh hoàng ”sự hư hỏng” của cán bộ, đảng viên. Trong cái hành xử “rút kinh nghiệm” chứa đựng cả lợi ích của những người có trách nhiệm xử lý cán bộ cấp dưới (hoặc cả cấp trên) của mình. Đấy còn là sự bao che cho những hành vi suy đồi.
Và mới hôm qua thôi, dư luận lại được biết hai học học sinh bán dâm sau một thời gian “lùng nhùng” đầy bí ẩn bỗng chấp nhận không mời luật sư bào chữa. Vì sao vậy các em? Ai đã doạ nạt các em? Vì sao vậy các ngài? Những người nắm giữ luật pháp của đất nước?
Thưa các ngài rằng: người dân biết tỏng vì sao hai em học sinh kia đột nhiên lại không chấp nhận luật sư bào chữa trong khi gia đình họ cầu mong có luật sư bào chữa. Mà đúng lý, đúng lương tâm, người ta còn phải đấu tranh để hai em học sinh như con cháu mình có được luật sư bào chữa nếu chính các em và gia đình họ chối từ. Đấy mới là công lý, đấy mới là nhân tính.
Chỉ với những hành vi như thế, người dân đã biết bản chất sự việc là cái gì. Và khi biết điều đó, liệu người dân còn chút nào lòng tin vào sự công bằng nữa không? Than ôi, than ôi!!!
Chỉ mới mấy ngày thôi, những thông tin về vụ mua dâm học sinh trở lại giống như những cú đấm liên tiếp vào “gương mặt nhân bản” của người dân. Người dân đang phải chịu nạn tắc đường, chịu cảnh nóng như giặc lửa, chịu cảnh cắt điện đầy ngẫu hứng, chịu phí bệnh viện và giá thuốc cắt cổ…Thế mà người dân vẫn chịu đựng được. Nhưng liệu người dân có chịu đựng được những cú đấm vào tinh thần và lòng tự trọng của họ được không?
Nhưng xin thưa dân chúng đừng quá tuyệt vọng và đừng gục ngã. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã vào cuộc và đã có thái độ kiên quyết đối với vụ mua dâm học sinh ở Hà Giang. Sự thật sẽ phải được đưa ra ánh sáng cho dù có thể không là tất cả.
Vụ đắm tàu Titanic Việt Nam:
Ông Phạm Thanh Bình, Ảnh VNN
Ai cũng biết rằng: sự tham ô, tham nhũng, hoang phí, vô trách nhiệm… ít khi xảy ra đối với một tập đoàn kinh tế tư nhân. Bởi mọi tài sản và sự sống còn của tập đoàn là tài sản và sự sống còn của những cá nhân chịu trách nhiệm tập đoàn đó.
Còn đối với các tập đoàn kinh tế Nhà nước hiện nay và như trước kia là các công trường, nhà máy, xí nghiệp…khi giao quyền quản lý cho cán bộ của mình thường đứng trước nguy cơ bị những cán bộ quản lý đó lợi dụng và vơ vét cho cá nhân mình. Bởi thế mà có không ít các tập đoàn kinh tế Nhà nước càng ngày càng suy kiệt nhưng các cá nhân là lãnh đạo những tập đoàn đó càng ngày càng béo tốt.
Vinashin – Tập đoàn kinh tế siêu hùng. Vinashin – Anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu Việt Nam…đã trở thành Titanic Việt Nam thế kỷ 21. Con tầu huyền thoại (hay hão huyền?) của nền kinh tế Việt Nam đang từ từ chìm xuống kéo theo số phận của hơn 80.000 tỷ đồng nợ nần.
Trong những ngày tháng này, cái tên Vinashin đang vang lên như một nỗi khiếp sợ với người dân. Những người nông dân đang cấy lúa bỗng quỵ xuống cánh đồng lầy lội và oi nóng đến ngạt thở và khóc rống lên, những công nhân trong các hầm mỏ úp mặt vào tầng vỉa nức nở tưởng không bao giờ dứt, nước mắt những ngư dân ngày đêm lênh đênh trên biển đánh bắt cá bắt đầu tuôn chảy làm nước biển dâng cao hơn, những người thợ may xuất khẩu bị kim khâu đâm vào mười ngón tay chảy máu đầm đìa…
Họ như chết đứng bởi họ biết rằng con cháu họ sẽ cấy lúa trồng khoai, đánh bắt từng con tôm con cá, may từng cái quần soọc, bán từng kg than..có thể trong hàng trăm năm nữa để mà góp phần trả nợ cho những cái tên như Vinashin.
Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) Phạm Thanh Bình đã trở thành một ông vua. Ông toàn quyền trong nhiều quyết định. Chỉ riêng việc bổ nhiệm con trai ông làm đủ thứ chức vụ khi mới 27 tuổi mà không cần xin ý kiến của tập thể lãnh đạo hay Thường vụ Đảng ủy tập đoàn thì chúng ta mới thấy sự lộng quyền thời nay của không ít cán bộ có quyền chức ghê gớm và ngang ngược như thế nào.
Ai đã cho ông cái quyền ấy? Khi mà ở nước ta, Chi ủy, Đảng ủy, Ban giám đốc hay ban Lãnh đạo của một cơ quan Nhà nước luôn luôn là một chỗ dựa vững chắc và cũng là người giám sát những cửa quyền, những độc quyền, những tư lợi…
Thế mà ông Phạm Thanh Bình cứ làm như ở chốn không người cho đến khi dư luận lên tiếng. Ai đã cho ông cái quyền lớn như vậy? Nếu không là một ai đó cụ thể thì chính Ban Giám đốc và Đảng ủy nơi ông đang tùy tiện hơn cả mọi tự do quyết định đánh đắm con tàu kinh tế Titanic Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Một tờ báo viết: Theo thông báo của Ủy ban Kiểm tra trung ương, vi phạm của ông Phạm Thanh Bình đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật. Có thật đây là một thông báo chính xác không? Nếu đúng là thông báo của UBKT TƯ thì người dân lại bị hoang mang.
Vì sao lại hoang mang? Vì một người sai phạm như thế và có nguy cơ đốt 80.000 tỉ thành tro bụi sao lại dùng chữ “đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật”? Trong khi đó, phải dùng chữ “phải bị truy tố” mới đúng chứ. Một kẻ lừa đảo chiếm đoạt vốn của người khác mấy trăm triệu hay mấy tỉ còn bị truy tố huống hồ là 80.000 tỉ.
Hay bởi 80.000 tỉ này là tiền CHÙA đây? Mà việc tiêu tiền CHÙA cũng đã và đang là một dịch nạn ở Việt Nam từ lâu lắm rồi. Xin thưa số tiền đó có một phần tiền của cá nhân tôi đóng thuế đấy cho dù nó chỉ là một đồng.
Nhân dân xin những con “sâu” đừng bò lên cao nữa…
Bà Trần Thị Kim Cúc, Ảnh Văn nghệ Tiền Giang
Báo Người Lao Động ra ngày 5 tháng 7 viết: Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tiền Giang đã có cuộc họp kiểm điểm việc Bí thư Tỉnh ủy Trần Thị Kim Cúc bị tố cáo có nhiều sai phạm. Tại cuộc họp, nhiều cán bộ Thường vụ đã thống nhất 4/5 vấn đề tố cáo bà Cúc là có cơ sở.
Theo đó, bà Cúc đã bị tố cáo có chủ trương cho UBND tỉnh bán hết Công ty CP Du lịch Tiền Giang cho gia đình ông Hoàng Kiều; ưu ái nhà đầu tư ở KCN Tân Hương một cách kỳ lạ bằng cách “biếu” không cho Công ty Nhựt Thành Tân 77,5 tỉ đồng mà chưa thông qua HĐND tỉnh… Ngoài ra, bà Cúc còn có người con nuôi là cán bộ ngân hàng có hành vi giật nợ hàng tỉ đồng và có dấu hiệu vi phạm hình sự trong việc tham ô tài sản.
Nhiều người dân rất chân thành nhưng cũng rất ngờ nghệch và tội nghiệp mà tôi từng là một người trong số họ. Trước kia họ cứ băn khoăn không biết làm sao mà nhiều quan chức giàu có thế. Một thời nhân dân đã mạnh dạn công khai xin đồng chí Giám đốc này, đồng chí Chủ tịch kia, đồng chí Bí thư nọ… hãy mau mau cứu dân bằng cách dạy cho dân cách làm giàu. Vì chỉ sau một khóa tại vị, các đồng chí ấy có cơ man đất đai, nhà cửa, tiền bạc…
Người dân rất hoan nghênh tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm của Ban thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Tiền Giang bởi một lý do rất đơn giản. Đó là họ đã dám lên tiếng đấu tranh sự sai trái của một Bí thư. Nghĩa là họ đấu tranh với chính người lãnh đạo mình. Bởi người dân vẫn nghĩ lâu nay có cho vàng cho bạc thì cấp dưới cũng chẳng dám đấu tranh với cấp trên cho dù biết cấp trên sai phạm rõ ràng. Vì đấu tranh với cấp trên thì “tránh đâu” và cuộc đời sự nghiệp của không ít người đã từng đấu tranh phải chấm dứt một cách thê thảm từ khi còn trẻ.
Sự dũng cảm của một Tỉnh ủy nói thực ra vui thì ít mà buồn thì nhiều vì hành động đáng lẽ bình thường lại trở nên hiếm hoi giữa thời buổi này. Nhưng dù thế nào thì cũng cho thấy có một sự chuyển biến dẫu chỉ bằng hạt cát trên sa mạc cát trong cuộc đấu tranh làm trong sạch cán bộ. Nhưng qua những vụ việc như của ông Chủ tịch Tô quyền to hơn cả những dãy núi Hà Giang và bà Bí thư Cúc uy lực rộng hơn cả vùng biển Tiền Giang.. mới thấy sự tha hóa của cán bộ đang bò ngược lên.
Trực Ngôn nói thế không biết có đúng không? Nhưng Trực Ngôn tôi dựa vào biểu đồ các quan chức của chúng ta phạm tội bị đưa ra công luận. Trước kia chỉ có chủ tịch xã, rồi đến chủ tịch huyện lộng hành, ức hiếp dân, tham ô tham nhũng… còn bây giờ đã đến cỡ Chủ tịch tỉnh, Bí thư tỉnh rồi. Nguy lớn rồi.
Dẫu vẫn biết đó chỉ là những con sâu BỰ bỏ rầu nồi canh nhưng nhân dân vẫn ngày đêm cầu xin những con sâu ấy đừng bò lên cao nữa và lên cao nữa…
Nó mà lên cao nữa thì… than ôi…
Larry King sẽ đến làm việc tại Việt Nam sau khi “thoái vị”
Với Larry King, chúng ta có thể nói ông là ông hoàng trong giới phát thanh truyền hình không chỉ đối với người Mỹ mà đối với cả thế giới đã tuyên bố thoái vị trong khi mà ông vẫn còn toả sáng trong thế giới truyền thông. Ông đã biết ra đi đúng lúc và đúng cách. Và thêm một lần nữa, ông lại đính thêm một viên kim cương vào nhân cách của ông.
Ông đã dừng đúng lúc và ông được tất cả. Một người biết dừng đúng lúc là một kẻ thông minh và sự thông minh này cũng là một yếu tố quan trọng làm lên nhân cách. Một nguồn tin không chính thức cho hay: sau khi từ giã chiếc ghế “vàng son” của mình, Larry King sẽ quyết định sẽ đến làm việc ở Việt Nam một thời gian.
Chúng ta đều biết: không một ai toả sáng mãi mãi bằng cách cứ ngồi lì ở nơi chốn họ đã từng một lần toả sáng. Nhưng lại có rất nhiều kẻ đã tắt vẫn tìm mọi cách để ôm lấy nơi chốn mà đúng ra họ phải ra đi. Những kẻ đó là những kẻ vừa tham lam lại vừa ngu tối. Những kẻ đó vừa tự vấy bẩn mình và biến mình trở thành những vật cản quá lớn với sự tiến bộ của xã hội và thật bi hài.
Với trường hợp Larry King, tôi mở to hết cỡ đôi mắt mình nhìn ra xung quanh trong phạm vi tầm nhìn của mình để kiếm tìm một người như vậy. Nhưng tôi đã thất bại. Những kẻ tham quyền cố vị quá đông và những người biết dừng lại đúng lúc và ra đi đúng lúc thật hiếm hoi đến nhường nào. Điều đó cho thấy sự háo danh và tham lam quyền lực có khả năng làm cho những kẻ vốn minh mẫn trở nên lú lẫn.
Sẽ kinh khủng và xúc phạm làm sao khi những chiếc lá già cỗi hay những bông hoa đã tàn úa vẫn cố bám lấy cành cây và không chịu rụng xuống. Những chiếc lá già và những bông hoa tàn rụng xuống đúng lúc luôn luôn làm nên những vẻ đẹp thật kiêu sa và huy hoàng đôi khi như lúc những chiếc lá kia và những bông hoa kia bật ra khỏi cành. Nhưng khi những chiếc lá già cỗi và những bông hoa tàn cố bám lấy cành thì đã gián tiếp đã làm đen bẩn cái cây và chống lại quy luật của sự phát triển.
Nghe tin Larry King có thể đến Việt Nam làm việc một thời gian thì người dân hỏi: Larry King đến Việt Nam để làm gì nhỉ? Có phải ông đến để giúp Truyền hình Việt Nam đào tạo các MC? Hay là ông đến để giúp VietNamNet cách làm bàn tròn trực tuyến cho thật hay?
Không. Ông không có thời gian để làm những việc nhỏ ấy. Ông đến Việt Nam để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc. Đến được vinh quang vô cùng khó nhưng biết cách rời bỏ vinh quang mới khó làm sao. Nếu không thì anh ta chỉ là một thằng hề lố bịch và trở thành một vật cản mà những người đang đi về phía trước chỉ muốn vứt anh ta ra vệ đường.
Khi Larry King có chương trình giảng dạy “làm thế nào để tránh được sự tham quyền cố vị” một cách cụ thể. Chúng tôi sẽ thông báo cho những ai muốn tham dự lớp học này để tiện bề đăng ký. Nhưng Ban tổ chức lớp học này lo sợ rằng sẽ có rất ít người đến học. Nhất là các vị chức sắc, sẽ là hầu hết các vị không đến học lớp này được với lý do: “Mình bận giải quyết nhiều việc quá. Thông cảm cho mình“.
Nỗi sợ hãi của một dân tộc
Đội tuyển Argentina đã thất bại ở Nam Phi. Giấc mơ về ngày bước lên ngai vàng bóng đá thế giới của họ đã bị đập tan. Những người yêu đội tuyển Argentina và Maradona lo sợ ngày trở về quê hương của họ. Họ hình dung ra sự giận dữ và cả những lời nguyền rủa của những người Argentina. Nhưng sự thật đã hoàn toàn khác.
Có lẽ lâu nay chúng ta ít thấy một đất nước nào đón những người con thất trận của họ trở về như ở Argentina. Người ta nhìn thấy nụ cười của Maradona, nụ cười của người vừa thất trận trước đó. Juan Cabandie, một quan chức trong chính quyền Argentina nói: “Khi Maradona làm bất cứ việc gì, thì cho dù kết quả ra sao đi nữa, điều đó cũng không quan trọng. Hãy xem cách mà hàng triệu người dân Argentina chào đón ông, các bạn sẽ biết ở đất nước chúng tôi Diego quan trọng như thế nào”.
Tổng thống Kirchner lên tiếng “Khi Đức đánh bại Argentina, toàn bộ người dân Argentina đều rất buồn. Nhưng chúng ta cần kiên nhẫn với Maradona, đội bóng cũng như đất nước Argentina cho dù nỗi buồn này sẽ còn kéo dài. Tôi đã gọi cho Maradona sau cuộc họp báo của ông ấy, nhưng ông ấy không thể nói lên lời vì đang khóc. Tôi ủng hộ ông ấy bởi không ai có thể đem lại nhiều niềm vui trên sân cỏ như Diego Armando Maradona đã đem lại cho chúng ta “, “Tôi đã mời toàn bộ đội tuyển tới Cung điện Tổng thống, nhưng họ từ chối bởi họ cảm thấy rằng mình không xứng đáng với vinh dự này. Nhưng tôi tin rằng họ đã sai bởi họ xứng đáng được như vậy, và tôi sẽ đợi họ”
Vì sao lại có hình ảnh ấy và những hành xử ấy đối với một đội quân thất trận mà người có trách nhiệm cao nhất là “nguyên soái sân cỏ” Maradona? hay nói đúng hơn là vì sao lại có một tình yêu như thế từ những người dân thường cho đến vị Tổng thống của Argentina giành cho những người con thất trận của mình?
Câu trả lời thật đơn giản: vì Maradona đã thể hiện một tình yêu chân thành và nồng cháy với bóng đá và với tổ quốc mình. Vì Maradona có thể làm được thậm chí hơn cả một vị Tổng thống là mang đến cho những con người trên mảnh đất Argentina tình yêu và niềm kiêu hãnh về tổ quốc mình. Và bóng đá chỉ là một cách mà Maradona đã bầy tỏ tình yêu của ông với dân tộc Argentina.
Trong lịch sử của nhiều dân tộc trên thế giới, có không ít những người lính và những vị tướng đã thất trận trong những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, nhưng họ đã được dân tộc họ ghi danh đời đời như một niềm tự hào lớn lao. Bởi những người lính và những vị tướng ấy cho dù thất trận nhưng họ vẫn mãi mãi là biểu tượng của lòng yêu nước và sự hiến dâng đến hơi thở cuối cùng cho tổ quốc.
Cái điều mà Maradona làm được hơn cả những trận thắng hay chiếc Cup vàng sân cỏ là ông đã thổi vào những người dân Argentina tình yêu dân tộc họ. Ông đã mang đến cho những người Argentina một niềm tin kỳ lạ ngay trong chính sự thất bại tạm thời của mình. Cao hơn triệu lần một huấn luyện viên, ông đã trở thành một thủ lĩnh tinh thần của những người Argentina. Đấy chính là sự hiến dâng lớn nhất của ông cho dân tộc Argentina.
Và tôi thấy, một người đứng đầu của một đất nước cũng vậy, ông ta hay bà ta không có con đường nào khác là con đường phải trở thành thủ lĩnh tinh thần của dân tộc đó. Một dân tộc có thể phải đi qua đói rét, phải đi qua máu chảy, phải đi qua những thất bại…nhưng điều tối thượng là người lãnh đạo dân tộc đó không bao giờ làm mất lòng tin của nhân dân mình. Nếu một thủ lĩnh của một đất nước không mang đến cho nhân dân của mình niềm tin và tình yêu đất nước thì đó chắc chắn là một thủ lĩnh thất bại hoàn toàn.
Không ai hay không một dân tộc nào lại không một lần thất bại hay rơi vào những nguy nan. Nhưng điều đó không phải là nỗi sợ hãi đối với dân tộc đó. Điều sợ hãi chính là khi một dân tộc không tìm lại được niềm tin nữa thì nghĩa là họ sẽ thất bại mãi mãi.
Một cảnh tượng đau lòng ở Hà Nội:
Có một ngày ở Trường Mầm Non B, quận Tây Hồ, người ta đã phải chứng kiến một cảnh tượng thật đau lòng mà không hiểu được vì sao.
Đó là cảnh hàng trăm phụ huynh già có trẻ có cầm đơn xin học cho con cháu mình vọt lao lên phía trước như những vận động viên chạy 100 mét trên đường đua khi có súng hiệu.
Không. Sự ví von này thật nhạt nhẽo, thật vô tâm. Có lẽ phải ví hàng trăm phụ huynh như những con người đang nhoài về phía trước như những người đang bị sóng biển đánh chìm với hy vọng mong manh để bíu được mạn thuyền mong thoát chết.
Cảnh chầu trực xin học cho con tại Trường Mầm Non B, Tây Hồ, Ảnh CAND
Vậy những phụ huynh kia đang phải chống chọi với điều gì mà khủng khiếp vậy? Họ đang chống chọi với việc con cháu họ có nguy cơ bị loại khỏi danh sách nhập học.
Xin thưa, đấy chỉ là một trường mầm non chứ không phải là một trường đại học. Có lẽ vì chúng ta đã và đang mải mê nói và chắc còn mải mê nữa về những điều rất là to tát cho một tương lai xa xôi với một trí tưởng tượng ghê gớm trong khi đó chúng ta không xây đủ những trường mầm non tốt cho những đứa trẻ để những ông bà, những cha mẹ phải săn lùng và có lúc như là tranh cướp cho con cháu họ một chỗ trong cái lớp học kia.
Hình ảnh nhân văn của một quốc gia hay nói rộng hơn đó chính là những gì mà Chính quyền sở tại làm cho những đứa trẻ và những người già. Một quốc gia mà người lớn phải tranh giành lớp học cho con cháu mình và những đứa trẻ phải đu dây qua sông đi học thì là một quốc gia như thế nào khi quốc gia đó có thể để cho một ông Chủ tịch Hội đồng quản trị một tập đoàn dễ dàng tiêu hủy đi cả 80.000 tỉ đồng?
Nhân cách của người lớn chúng ta trước cuộc sống hiện tại và tương lai của con cháu chúng ta là thế đấy
Dạo này các vụ tai tiếng chính trị tầm cỡ quốc gia xảy ra không phải hàng tuần mà hằng bữa, trong khi người dân đang hao tâm tổn sức bù đầu bù cổ lo về chuyện giá cả ngoài chợ tăng không ngừng, lo bị cúp điện nước vô tội vạ...; và lo chán vạn chuyện khác, nên không còn tâm trí hay thời gian rảnh rỗi để "bức xúc" cho nó xả ấm ức trong lòng!
Nhưng bây giờ đến “xì-căng-đan” quan Châu tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô sau khi chơi bời lại thích nằm tênh hênh "nguyên củ" để em út chụp hình, thì quả thật là sự kiện chính trị trong năm 2010 đáng để VN được ghi vào "Sổ kỷ lục Guiness".
Phải nói đấy là “trong họa có phúc” ấy chứ, nhất là sau khi cái "bánh dày nhồi xốp và chai rượu dỏm" to nhất thế giới trong Giỗ Tổ Vua Hùng năm nay đã không được Ban giám khảo Guiness đoái hoài vinh danh!
À, sao không thấy ngài “nguyên” Chủ tịch UBND Hà Giang, theo mốt thời thượng của các quan lớn, lên một kênh truyền hình cầu nối nào đó khóc lóc xin lỗi "nhân dâncả nước" về sự hớ hênh của mình trong khi vi hành về Thủ đô thăm hỏi "các em" nhỉ?
Biết đâu sau khi tự phê bình một cách rất “biện chứng mác xít” như thế ngài lại chẳng được biểu dương là biết "thành thật hối lỗi" và lại "trúng" ngay trong đợt bầu cử khóa tới? Có thể lắm, vì Chính phủ ta vốn “rứt chi là nhân ái”, đã phát ngôn đĩnh đạc trên diễn đàn QH là “cứ cách hết đi thì ai làm?”
GSTS Nguyễn Thu
“Chuyện này quá bình thường, câu chuyện mại dâm có từ thời kỳ ‘chiếm hữu nô lệ’, nó cũng là một nhu cầu của con người như ăn, ngủ, đ… thôi… Thử hỏi Trương Duy Nhất và bạn bè có dám thẳng thắn với lương tâm mình là chưa một lần ‘vui vẻ với khoản nớ’? Đúng là ‘dậu đổ bìm leo’…”.
Đó là bình luận của bạn đọc Lê Quốc Châu về bài “Chủ tịch cởi truồng” của nhà báo Trương Duy Nhất đăng trên blog của anh ngày 05/7/2010 với những tình tiết khá đầy đủ và cụ thể về việc ông Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch tỉnh Hà Giang mua dâm – những tình tiết mà theo bình luận của một bạn đọc thì “các báo trung ương, kể cả các báo trong ngành công an cũng không thể có đủ và sớm như vậy được”.
Quan điểm giống như của bạn Châu không phải là ít. Chẳng hạn như khi nói về chuyện tham nhũng của các ông quan, rất nhiều người chép miệng rằng ông nào mà chẳng “ăn”, có gì mà ầm ĩ lên, chỉ cần các ông “ăn” bao nhiêu thì ăn, miễn là làm được chút gì để cho dân cũng có cái mà ăn là tốt lắm rồi.
Tôi lại nghĩ khác.
Tôi không biết ông Trương Duy Nhất có “dám thẳng thắn” như bạn Châu đề nghị hay không, nhưng trộm nghĩ rằng giả sử bạn Châu có thẳng thắn nhận mình đã có lần “vui vẻ với khoản nớ” thì cũng chẳng cháy nhà chết người gì, vì bạn Châu chỉ là bạn Lê Quốc Châu chưa ai biết đến. Bạn không phải là ông Bí thư Châu hay ông Chủ tịch Châu, nên nếu bạn có “thẳng thắn” nhận hay bị phát hiện đang khỏa thân cùng gái làng chơi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới.
Còn bác Tô thì khác. Hành vi của bác ảnh hưởng đến danh dự của cả một tỉnh, nơi bác đứng đầu, ảnh hưởng đến tổ chức mà bác là một thành viên cao cấp. Đó là câu chuyện không thể “bình thường” được.
Cũng giống như bạn Châu có thể ăn thịt chó thoải mái. Nhưng nếu bạn không phải là Lê Quốc Châu mà là Thích Quốc Châu đang ở trong chùa và ăn thịt chó thì bạn sẽ bị đuổi ra khỏi chùa ngay lập tức. Muốn ngủ với gái điếm thoải mái không bị ai soi (chỉ coi chừng vợ bắt được) thì tốt nhất là đừng làm quan. Cũng như muốn ăn thịt chó thì đừng làm sư nữa. Còn nếu đã làm quan mà vẫn muốn “chơi” kiểu đó, tức đã có gan dám chơi trong “tổ chức” thì phải dám có gan chịu sự bêu riếu của dư luận nếu chẳng may bị lộ. Đơn giản thế thôi.
Ông trời không cho ai tất cả mọi thứ. Cái gì cũng muốn thì phải trả giá. Vừa muốn “chơi” những trò hạ cấp lại vừa muốn được làm ông quan oai phong ngày ngày lên các diễn đàn chém gió dạy bảo đạo đức cho dân thì cái sự tham lam ấy đã đạt đến cấp độ vô liêm sỉ.
Không phủ nhận là còn có rất nhiều những ông quan “Thích Đủ Thứ” giống như bác Tô Chủ tịch nhưng chưa bị lộ, làm quan không vì mục đích vì dân vì nước mà chỉ lợi dụng để kiếm tiền bất chính, để được ăn chơi nhiều hơn. Đấy thực sự đang là một quốc nạn nhưng vẫn còn chưa hết cơ may cứu vãn nếu người ta còn biết ngượng, biết sợ để mà “khiêm tốn” không dám “thẳng thắn” khoe khoang cái sự ăn chơi ấy.
Đành rằng cái sự ăn chơi thường không gắn với dân nghèo mà chỉ hay mắc phải bởi các quan tham, nhưng nếu cứ theo ý bạn Châu mà bình thường hóa hay “chính danh” hóa cái sự ăn chơi kiểu ấy của các ông quan để các ông ấy dám “thẳng thắn” công khai, chơi bài ngửa rằng “ừ thì tao chơi đấy, chuỵện ấy là bình thường, ai mà chẳng chơi, có khác gì chúng tao”, hoặc nếu tất cả mọi công dân của một nước nào đó đều cho rằng những ông quan đang lãnh đạo mình có quyền “chơi” những thứ gọi là “bình thường” ấy, rằng cứ là quan thì nghiễm nhiên có cái quyền ăn chơi trên đầu trên cổ nhân dân thì đúng là hết thuốc chữa, thì đất nước ấy đúng là đến thời mạt vận.
HH
Nguồn: talawas.org, 07-7-2010
Phụ lục:
Cách chức Chủ tịch tỉnh Hà Giang: Xử lý còn nhẹ và chưa nghiêm
“Xử lý như Ủy ban Kiểm tra Trung ương là tốt nhưng còn nhẹ, theo tôi là chưa nghiêm. Cần phải nghiêm hơn nữa vì để lại trong Đảng loại người thoái hóa như thế làm gì? Chỉ làm cho nhân dân buồn phiền, mất tín nhiệm”.
Ông Nguyễn Đình Hương (nguyên Phó Ban Tổ chức TƯ Đảng) trao đổi như vậy với VTC News xung quanh nội dung Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKT TƯ) vừa đề nghị cách chức các chức vụ Đảng cũng như bãi nhiệm đại biểu Hội đồng nhân dân và chức Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang của ông Nguyễn Trường Tô. Nguyên nhân là từ năm 2005 đến nay, ông Tô đã thiếu gương mẫu trong sinh hoạt, sống buông thả, quan hệ không lành mạnh, vi phạm nghiêm trọng tư cách cấp ủy viên, đảng viên, gây ảnh hưởng xấu tới hình ảnh người cán bộ lãnh đạo, gây dư luận bất bình trong Đảng và xã hội.
Ông Nguyễn Đình Hương, nguyên Phó Ban Tổ chức TƯ Đảng trả lời phỏng vấn VTC News. Ảnh: Kiều Minh.
- Thưa ông, một trong những nội dung được đông đảo dư luận hết sức quan tâm tại kỳ họp thứ 32 của UBKT TƯ vừa rồi là việc UBKT TƯ đề nghị Ban Bí thư thi hành kỷ luật ông Nguyễn Trường Tô bằng hình thức cách các chức vụ trong Đảng và đề nghị cấp có thẩm quyền bãi nhiệm đại biểu Hội đồng nhân dân và cách chức Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang. Ông nghĩ như thế nào về thông tin này?
Sự việc này tôi có xem trên tivi, đọc báo và trao đổi với các anh bên UBKT TƯ. Qua đó, thứ nhất tôi hoan nghênh UBKT TƯ nghiêm túc, khách quan và công khai đưa thông tin này lên báo như thế là tốt. Thứ 2, việc làm của UBKT trước thềm ĐH Đảng toàn quốc lần thứ 11 sắp tới là rất tốt, có tác động rất tích cực.
- Là một đảng viên, là người đứng đầu chính quyền Hà Giang nhưng ông Nguyễn Trường Tô lại có những hành vi thiếu gương mẫu trong sinh hoạt, sống buông thả, quan hệ không lành mạnh… theo ông cách xử lý như UBKT TƯ đề nghị với ông Tô đã thỏa đáng chưa, đã nghiêm chưa? Theo tôi, ông này (Nguyễn Trường Tô) không đủ tư cách là một Đảng viên nữa - chứ không phải chỉ là cách các chức vụ Đảng, Chủ tịch UBND, bãi nhiệm đại biểu HĐND.
Ông này là một Đảng viên thoái hóa, một cán bộ thoái hóa. Tội của ông này lớn là mang danh Đảng viên, mang danh một cán bộ của Đảng mà lại làm ô uế thanh danh của Đảng.
Một bài học kinh nghiệm nữa từ vụ việc này là sự nể nang, tránh né, nuông chiều nhau khi mà cả Thường vụ tỉnh ủy biết chuyện ông Tô mà không ai dám nói. Ngoài bài học tránh né, nể nang, xoa dịu cho nhau thì còn bài học về sự mất dân chủ, rõ ràng bên dưới họ biết hết nhưng nói thì người ta lại sợ.
Tôi thấy người này (Nguyễn Trường Tô) không để lại trong Đảng làm gì? Sự việc không chỉ là trách nhiệm nữa - mà là một Đảng viên, cán bộ thoái hóa, biến chất rồi – chưa nói đến ông này với tư cách một người Chủ tịch, một người đứng đầu địa phương.
- UBKT TƯ còn nêu rõ, các vị lãnh đạo gồm Bí thư Tỉnh ủy và Giám đốc Công an tỉnh Hà Giang đã biết những sai phạm của ông Tô từ năm 2005 nhưng không báo cáo tổ chức Đảng có thẩm quyền xem xét giải quyết. Qua đây ông thấy công tác cán bộ ở Hà Giang thế nào, những hành vi như thế liệu có thành phổ biến không?
Rõ ràng là tránh né nhau. Đây cũng là hiện tượng khá phổ biến, nơi nào sự đấu tranh trong Đảng được thực hiện dân chủ, công khai, minh bạch... cái này không diễn ra. Nơi nào mà mất dân chủ, không công khai, không minh bạch thì những vấn đề, những con sâu mọt này còn trốn tránh được.
- Vậy, ngoài ông Tô, trách nhiệm của những người “dung túng” cho sai phạm của ông Tô thế nào, theo ông?
Cả Thường vụ tỉnh ủy phải có trách nhiệm, phải chịu trách nhiệm trước sai lầm của cán bộ chủ chốt. Việc này để bây giờ mới xử lý tôi cho là quá muộn.
Theo tôi phải khai trừ ông Chủ tịch UBND Hà Giang Nguyễn Trường Tô ra hỏi Đảng, ông này không còn xứng đáng là Đảng viên nữa. Xử lý như UBKT TƯ là tốt nhưng còn nhẹ, theo tôi là chưa nghiêm, cần phải nghiêm hơn nữa vì để lại trong Đảng loại người thoái hóa như thế làm gì? Chỉ làm cho nhân dân buồn phiền, mất tín nhiệm. - Trong phiên họp 32 vừa rồi, UBKT TƯ cũng xem xét, kết luận giải quyết tố cáo đối với 12 cá nhân, gồm các Tổng giám đốc, Giám đốc, Bí thư Tỉnh ủy, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tổng Giám đốc Tổng công ty... mà qua giải quyết thư tố cáo, ở mức độ khác nhau, cán bộ nào cũng có khuyết điểm, có cán bộ phải làm quy trình xử lý kỷ luật. Theo ông, những người bị kiểm điểm như thế thì nếu tái đắc cử trong nhiệm kỳ tới có đủ uy tín không? Những người chưa là Ủy viên trung ương Đảng thì có đủ tư cách ứng cử không?
Tôi cho là những người đã bị kỷ luật rồi thì thôi.
- Xin cảm ơn ông!
Cũng tại kỳ họp thứ 32 của UBKT TƯ, Nguyên Phó Ban Tổ chức TƯ Đảng Nguyễn Đình Hương đã có cuộc trao đổi với VTC News xung quanh nội dung Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKT TƯ) vừa đề nghị Ban Bí thư xử lý kỷ luật đối với ông Phạm Thanh Bình, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin), về việc ông Bình đã thiếu trách nhiệm trong việc huy động, quản lý, sử dụng tiền vốn nhà nước tại Tập đoàn công nghiệp Tàu thủy Việt Nam gây hậu quả nghiêm trọng khiến Vinashin bên bờ vực phá sản. VTC News sẽ tiếp tục gửi đến bạn đọc bài viết về cuộc trao đổi này.
Phải phóng ảnh khỏa thân của ông Tô lên màn hình lớn cho toàn thể Bộ Chính trị xem cho thật kỹ rồi mới quyết định [hình thức kỷ luật] được!
GS Trần Hữu Dũng
Vụ án mua bán dâm người vị thành niên là học sinh của ông Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đang gây ầm ĩ dư luận. Cơ quan điều tra, và cả cơ quan Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng cũng đang tiến hành thẩm tra xác minh xem ông Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô có đúng là người mua dâm như lời khai của các bị can trong vụ án?
Trong khi đang là nghi can trong vụ án mua dâm trẻ vị thành niên, ông Nguyễn Trường Tô - Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang lại bị phát hiện có dấu hiệu liên quan đến một vụ mua dâm khác.
Theo nguồn thông tin của báo Đại đoàn kết, ngày 22/11/2006, khi Công an thị xã Hà Giang bắt quả tang Nguyễn Thị Dung (Nguyễn Thị Trang) đang bán dâm cho một vị khách tên là Phạm Văn Bằng tại khách sạn Thủy Tiên (tổ 10, phường Minh Khai, thị xã Hà Giang), có lập biên bản thu giữ của Dung một máy điện thoại di động Nokia N73 số thuê bao 0986.623... Vụ mua bán dâm này được xử lý hành chính theo quy định.
Ông Nguyễn Trường Tô - Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang. Ảnh: Chinhphu.vn
Tuy nhiên, qua kiểm tra chiếc điện thoại di động, Công an thị xã Hà Giang phát hiện có nhiều cuộc gọi, tin nhắn và lưu một số hình ảnh của một người đàn ông khỏa thân. Sau khi in phóng 4 kiểu thành 13 ảnh để đối chiếu mới tá hỏa nhận ra người đàn ông nằm trên giường kia chính là ông Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang.
Tại biên bản làm việc với công an, Dung khai nhận vào tháng 11-2005 có qua đêm với ông Chủ tịch tại một khách sạn ở Hà Nội. Sau khi quan hệ xong, Dung đã lấy máy điện thoại di động Nokia N7260 (máy điện thoại khi đó Dung sử dụng) chụp “bạn tình” theo nhiều tư thế khác nhau. Một thời gian sau, khi đổi máy di động, Dung đã copy chuyển toàn bộ số ảnh trên sang máy di động Nokia N73 bắng cổng hồng ngoại (Bluetooth).
Kết quả giám định từ Viện khoa học hình sự (Tổng cục cảnh sát phòng chống tội phạm, Bộ Công an) trên cơ sở trưng cầu giám định 13 tấm ảnh nói trên và 2 tấm ảnh mẫu, kết luận: Không phát hiện thấy dấu vết cắt ghép thể hiện trên 13 ảnh gửi giám định, 13 ảnh cần giám định so với 2 tấm ảnh mẫu của ông Tô có những đặc điểm giống nhau.
Đặc biệt, trong máy di động của Nguyễn Thị Dung còn có những tin nhắn được gửi đến từ máy di động số 0913271... của Chủ tịch tỉnh với ký hiệu “TYCT”- Dung lý giải đó là “tình yêu Chủ tịch”.
Theo báo cáo giải trình của ông Nguyễn Bình Vận, Giám đốc Công an Hà Giang về vụ việc này: “Khi thấy (ảnh) tôi cũng bàng hoàng không tin vào mắt mình”. Và sau đó ông Vận đã báo cáo sự việc này lên Bí thư tỉnh ủy. Ông Hoàng Minh Nhất, Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang đã xác nhận, nhắc nhở ông Tô cần rút kinh nghiệm trong sinh hoạt.