Thursday, July 22, 2010

Hãy cứu ngay hai cháu Hằng và Thúy

Bookmark and Share

Nhà văn Hà Văn Thùy

image Vụ mua dâm nữ sinh ở Hà Giang là biểu hiện tột cùng của đồi bại. Một thầy Hiệu trưởng cưỡng dâm nữ sinh vị thành niên rồi dâng các cháu cho quan thầy. Một Bí thư Đoàn, thò “cánh tay phải của Đảng” làm ma cô dắt gái cho đồng chí cấp trên. Một Chủ tịch tỉnh nhiều năm trác táng sa đọa, giao cấu với trẻ con vẫn ngang nhiên điều hành chính quyền và đăng đàn thuyết giáo “Học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh”. Một công an ép cung, dựng án giả. Một tòa án phán những bản án oan!

Chỉ nhờ sức ép của báo chí công luận, hai bản án oan mới bị hủy bỏ.

Nhưng trong việc điều tra lại, có dấu hiệu ngựa vẫn theo đường cũ: mua chuộc, khống chế khiến cho một nạn nhân “mất tích”, những nạn nhân khác từ chối Luật sư…

Song bi thảm nhất là số phận của hai cháu gái yếu đuối Thúy và Hằng. Là nạn nhân, lẽ ra hai cháu phải được tại ngoại để rồi đứng ra làm chứng trước tòa. Khốn thay, cả hai cháu bị giam giữ.

Với nền tư pháp phụ thuộc cây gậy chỉ huy duy nhất, người ta không thể biết được những gì diễn ra sau song sắt! Lương tri những người làm ông, bà, cha, mẹ nào không xót xa khi nghe những lời xé ruột xé gan: “Con sợ lắm. Ở trong này chỉ có con và các chú công an. Con nói vậy mẹ hiểu không?!” Nguy hại hơn là ông Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng xuống lệnh cấm báo chí đưa tin về vụ này. Tiếng nói duy nhất có thể làm vụ án trở nên minh bạch và cứu các cháu đã bị bít lại!

Trước tình cảnh này, tôi, Hà Văn Thùy, lấy tư cách thiêng liêng của nhà văn, khẩn thiết kêu gọi các vị:

Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước,

Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội,

Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ,

và Bà Chủ tịch Hội phụ nữ Việt Nam,

Xin quý vị, bằng lương tri và chức trách của mình, hãy cứu ngay hai cháu Thúy và Hằng ra khỏi nhà giam, để các cháu được điều tra xét xử đúng pháp luật, trong sự giám hộ của gia đình và Luật sư.

Tôi cũng khẩn thiết kêu gọi mọi người Việt Nam còn lương tri hãy lên tiếng bảo vệ và cứu vớt hai cháu gái.

Nếu hôm nay không làm việc này thì rất có thể ngày mai con cháu tôi và các vị sẽ thành nạn nhân của quyền lực hắc ám hoành hành trên đất nước!

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 20. 7. 2010

Nhà văn Hà Văn Thùy

Indonesia gửi thư đến TTK Liên Hiệp Quốc khẳng định việc TQ đòi hỏi chủ quyền tại Biển Đông là vô căn cứ và làm xáo trộn trật tự thế giới

Bookmark and Share
Xin giới thiệu đến bạn đọc lá thư nóng hổi của Phái bộ thường trực Indonesia tại Liên Hiệp Quốc gửi TTK Ban Ki-mon bày tỏ lập trường kiên quyết của mình không thừa nhận đường lưỡi bò vô lối mà Trung Quốc tự vẽ ra trên Biển Đông nuốt hết lãnh hải các nước, nhất là lãnh hải Việt Nam, coi như gom sạch vào tay họ. Trước đây ta đã biết tàu Hải quân Malaysia rượt đuổi tàu Ngư chính của Trung Quốc xâm phạm lãnh hải nước mình trong suốt hai ngày kỳ đến lúc tàu Trung Quốc phải chạy dài mới thôi. Nay lại đến phiên Indonesia cho thấy lập trường không khoan nhượng trước một yêu sách vô lối của kẻ mạnh. Các nước láng giềng chúng ta không cần lớn tiếng mà lặng lẽ hành động khiến nước khác phải nể, bởi họ không phải là những nước nhiều lý thuyết gia "nói giỏi"... như cộng sản.

Nguyên văn lá thư cùng bản dịch đều do TS Phùng Liên Đoàn cung cấp. BVN xin được cảm ơn ông.

Bauxite Việt Nam

Phái Bộ Thường Trực của Cộng hòa Nam Dương

Tại Liên Hiệp Quốc

New York

Số 480/POL-703/VII/10 BẢN DỊCH KHÔNG CHÍNH THỨC

Ngày 8 tháng 7, 2010

Kính gửi ngài Ban Ki-moon

Tổng thư Ký Liên Hiệp Quốc

Fax. 212-963-2155

Bản sao gửi:

Vụ Đại Dương và Luật Biển, Phòng Luật pháp- Liên Hiệp Quốc

(Division on Ocean Affairs and Law of the Sea-DOALOS, Office of Legal Affairs- United Nations)

Phái bộ Thường trực của Cộng hòa Nam Dương tại Liên Hiệp Quốc kính gửi lời chào trân trọng tới Ngài Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và xin Ngài lưu ý tới bản luân lưu của Phái bộ Thường trực của Cộng hòa nhân dân Trung Quốc số CML/17/2009 đề ngày 7 tháng Năm 2009, đặc biệt là bản đồ đính kèm diễn tả cái gọi là “quyền bất khả tranh cãi của Trung Quốc trên các hòn đảo tại biển Nam Hải cùng vùng biển quanh chúng, và quyền sở hữu và phán quyết trên vùng biển đó cũng như đáy biển và vùng đất dưới đáy biển”. Chúng tôi hân hạnh trình bày như sau:

1) Nam Dương không là một quốc gia tranh giành quyền sở hữu tại biển Nam Hải, và do đó, đã đóng một vai trò không bênh ai nhưng năng nổ trong việc tạo lập các biện pháp gây lòng tin giữa các quốc gia đòi chủ quyền và tạo lập một không khí hòa bình qua nhiều buổi làm việc về vấn đề biển Nam Hải từ năm 1990. Cụ thể cố gắng này đã trải đường cho việc chấp nhận “Tuyên ngôn về cách Hành xử của các bên về biển Nam Hải” (Declaration on the Conduct of Parties in the South China Sea) vào năm 2002;

2) Nam Dương cũng đã theo dõi sát sao các tranh luận về bản đồ trên mà nhiều người cũng gọi là “bản đồ của chín lằn chấm”. Cho tới nay chưa có một lời giải thích nào về căn bản pháp lý, phương pháp vẽ, và nguyên trạng của những lằn chấm rời rạc này. Hình như những lằn chấm rời rạc đó vẽ vùng biển quanh các các địa hình nhỏ trên mặt nước đang được tranh giành trong biển Nam Hải. Không kể tới ai làm chủ những địa hình đó, Nam Dương xin nhân cơ hội này lưu ý tới lập trường của Cộng hòa nhân dân Trung Quốc về các vấn đề liên quan tới vùng biển quanh các hòn đảo nhỏ và bãi đá trên biển, như đã chứng tỏ qua các tuyên bố sau:

a. Phát ngôn của ngài Đại sứ Chen Jinghua, Trưởng phái đoàn Cộng hòa nhân dân Trung Quốc tại Cuộc họp thứ 15 của Cơ quyền Quốc tế về Đáy Biển (Internaltional Seabed Authority-ISBA) tại Kingston, Jamaica tháng Sáu 2009, đặc biệt nhắc rằng “Tuyên bố sở hữu vùng kinh tế đặc quyền và vùng bờ đại lục lấy bãi đá […] làm địa điểm, gây những quan tâm quan trọng của Công ước và của cộng đồng quốc tế”. Ngài Đại sứ còn nhắc tiếp lời phát biểu của Đại sứ Arvid Prado của Malta là “nếu đặc quyền 200 dặm quanh các hòn đảo nhỏ không người ở được lập ra thì việc quản lý của quốc tế trên vùng biển ngoài pham vị phán xét của các quốc gia sẽ bị vô hiệu hóa nghiêm trọng”.

b. Phát ngôn của phái đoàn Trung Quốc tại hội nghị thứ19 của các Quốc gia thành viên của Luật Biển (State Parties on the Law of the Sea-SPLOS) họp ngày 22-26 tháng Sáu tại New York, khẳng định lại rằng “theo Điều 121 của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (United Nations Convention on the Law of the Sea-UNCLOS), các bãi đá tự nó không giúp cho người có thể sinh sống hoặc có đời sống kinh tế sẽ không phải là vùng đặc quyền hoặc bờ đại lục”.

3) Theo chiều hướng đó, phát ngôn của các đại diện khả kính của Cộng hòa nhân dân Trung Quốc cũng áp dụng vào trường hợp ở biển Nam Hải và vì thế chỉ đương nhiên đúng đắn khi coi những điểm đất đá nhỏ xa xôi trong biển Nam Hải là không xứng đáng có vùng kinh tế đặc quyền hoặc bờ đại lục riêng của chúng. Cho phép dùng các bãi đá không người ở, bãi san hô và đảo san hô giữa đại dương biệt lập với đất liền làm điểm mốc để tạo lập sở hữu một vùng biển là gây quan ngại cho nguyên tắc căn bản của Công ước và xâm phạm tới quyền lợi chính đáng của cộng đồng quốc tế.

4) Vì thế, đúng như các phát ngôn đó (của Trung Quốc), cái gọi là “bản đồ của chín lằn chấm” trong văn bản luân lưu số CML/17/2009, rõ ràng là thiếu căn bản pháp lý quốc tế và hầu như làm xáo trộn UNCLOS 1982.

Phái bộ thường trực của Cộng hòa Nam Dương vinh dự yêu cầu ngài Tổng thư ký chuyển giao ghi chú này tới toàn thể các thành viên của Ủy ban giới hạn bờ Đại Lục (Commission on the Limits of the Continental Shelf—CLCS) và mọi quốc gia thành viên của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển cùng là toàn thể thành viên của Liên Hiệp Quốc.

Nhân dịp này Phái bộ thường trực của Cộng hòa Nam Dương xin một lần nữa gửi lòng trân trọng sâu đậm nhất tới Ngài Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc.

New York, 8 tháng 7, 2010

Phái bộ thường trực của nước Cộng hòa Nam Dương

KÝ TÊN và ĐÓNG DẤU

Phùng Liên Đoàn phỏng dịch

Nguyên văn:

clip_image002

http://boxitvn.blogspot.com/2010/07/indonesia-gui-thu-en-ttk-lien-hiep-quoc.html

Wednesday, July 21, 2010

Từ Vedan, nhìn sang Bauxite

Bookmark and Share

VIT - Sau gần 20 năm hoạt động, từ năm 1991 đến 2008, Công ty Vedan đã lén lút xả thẳng nước thải chưa qua xử lý vào dòng sông Thị Vải với lưu lượng hàng nghìn m3 nước thải/ngày, làm cho con sông này với chiều dài hơn 10 km và diện tích mặt nước gần 20 nghìn ha trở thành con sông “chết”.

Hơn 10 nghìn hộ nông dân thuộc các huyện Nhơn Trạch, Long Thành (tỉnh Ðồng Nai), Tân Thành (Bà Rịa-Vũng Tàu) và Cần Giờ (TP Hồ Chí Minh) vốn sống dựa vào nguồn lợi của con sông này lâm vào cảnh đời sống khó khăn, phá sản, nợ nần.

clip_image002

Công ty Vedan đã có 15 năm xả nước thải chưa qua xử lý ra sông Thị Vải,
với khối lượng trung bình 5.000 m3/ngày trước khi bị phát hiện.

Kết quả tổng hợp thiệt hại của 1.255 hộ dân trong phạm vi ô nhiễm do Công ty Vedan gây ra trên địa bàn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu là trên 216,8 tỷ đồng; thành phố Hồ Chí Minh với 839 hộ dân và giá trị thiệt hại là gần 107,3 tỷ đồng; với Đồng Nai, là gần 120 tỷ đồng.

clip_image003
Trạm xử lý nước thải của công ty Vedan bơm nước thải trực tiếp ra sông Thị Vải.

Nhưng gần hai năm qua, Vedan không khắc phục hậu quả, liên tục dùng kế hoãn binh, vòng vo, trốn tránh trách nhiệm, kỳ kèo mức đền bù quá thấp so với thiệt hại mà người dân phải gánh chịu. Vedan cho rằng diện tích gây ô nhiễm nghiêm trọng sông Thị Vải, ảnh hưởng đến nông dân huyện Cần Giờ chỉ dưới mức 10%, chứ không phải tỷ lệ 30,3% như kết quả của Viện Môi trường và Tài nguyên xác định (!).
Để đòi quyền lợi chính đáng của mình, nông dân các tỉnh, thành này đồng loạt khởi kiện Vedan ra tòa.
Theo Luật sư Nguyễn Văn Quynh, khả năng thắng kiện của nông dân trong vụ này là rất cao. Bởi trước đó, Vedan đã ký vào văn bản thừa nhận mình là thủ phạm chính gây ra ô nhiễm sông Thị Vải; các đoàn thanh tra kiểm tra của tỉnh Ðồng Nai, Bộ Tài nguyên và Môi trường cũng đã kết luận ô nhiễm sông Thị Vải chủ yếu do Vedan gây ra... Đây là cơ sở pháp lý vững chắc để người dân theo vụ kiện.
Nhưng để đưa được vụ án ra tòa để xử, nông dân còn nhiều bước gian truân, cần sự giúp đỡ, hướng dẫn, hỗ trợ của các cấp chính quyền, đoàn thể chính trị xã hội.

clip_image004
Công ty Vedan được cho là thủ phạm chính giết sông Thị Vải

Tại TP Hồ Chí Minh, UBND thành phố, Hội Nông dân sẽ hỗ trợ án phí (khoảng 100 triệu đồng) để nông dân Cần Giờ kiện Công ty Vedan ra tòa. Ðoàn Luật sư TP Hồ Chí Minh đã tình nguyện đứng ra giúp nông dân kiện Vedan. Trước việc Công ty Vedan thể hiện không có thiện chí thương lượng với nông dân, UBND thành phố tiếp tục chỉ đạo Hội Nông dân, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, huyện Cần Giờ khẩn trương hoàn tất thủ tục, kiên quyết bảo vệ quyền lợi hợp pháp, chính đáng, đòi Công ty Vedan có trách nhiệm bồi thường cho nông dân. Dứt khoát không để nông dân chịu thiệt hơn nữa.
Tại Bà Rịa – Vũng Tàu, UBND tỉnh đã chỉ đạo các ban, ngành liên quan khẩn trương hỗ trợ pháp lý và chuẩn bị cả kinh phí để người nông dân bị thiệt hại tiến hành khởi kiện Công ty Vedan. Toàn bộ 1.255 hồ sơ đã được bàn giao cho các Luật sư để chuẩn bị các bước tố tụng cần thiết. Hơn 120 Luật sư đã sẵn sàng vào cuộc, tự nguyện tư vấn miễn phí, hỗ trợ và bảo vệ quyền lợi hợp pháp, chính đáng cho các hộ dân tại tòa.

clip_image005
Cán bộ xã Mỹ Xuân, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu nhận hồ sơ của người dân để photo, công chứng làm tài liệu khởi kiện Vedan (ảnh chụp ngày 14/7)

Tại Đồng Nai, tỉnh bị thiệt hại nặng nhất bởi chất thải của Vedan xả ra sông Thị Vải, trong khi hai hội nông dân TP HCM và Bà Rịa - Vũng Tàu đang hướng dẫn thủ tục cho nông dân khởi kiện Vedan thì Hội Nông dân Đồng Nai vẫn dùng dằng và cho rằng đã làm hết trách nhiệm. Trong khi con số thiệt hại được tính toán là gần 120 tỷ đồng thì Hội Nông dân Đồng Nai lại vận động nông dân nhận hỗ trợ, với mức hỗ trợ là 15 tỷ đồng, chứ không phải là bồi thường nữa (!).
Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Đồng Nai thì cho biết rằng việc có kiện ra tòa hay không là do dân quyết định.
Trước đó vào ngày 7/7, mặc dù hết sức bức xúc trước những thiệt hại to lớn do Vedan gây ra mà không có cách nào đòi bồi thường được, nông dân tỉnh Đồng Nai đã thống nhất chỉ yêu cầu hỗ trợ thiệt hại chứ không khởi kiện Công ty Vedan - thủ phạm "giết" sông Thị Vải, do khó thu thập chứng cứ về thiệt hại, không có tiền để đóng tạm ứng án phí...

clip_image007
Nông dân xã Phước Thái: "Chúng tôi không thể nhịn nữa"

Người dân cho biết, vấn đề lớn nhất cản trở khiến nông dân Đồng Nai sợ kiện không được là vì họ bị Hội Nông dân Đồng Nai “ép” phải tin là họ không có bằng chứng – đó là hóa đơn, chứng từ khi họ bán tôm, cá, hải sản đánh bắt được từ sông Thị Vải, và cả những thứ như giấy phép kinh doanh, hóa đơn, chứng từ của việc mua con giống, thức ăn, bán hàng, đóng thuế...
Trước tình hình trên, nhiều LS đã tìm đến nông dân Đồng Nai để tư vấn pháp lý khởi kiện Vedan. LS cho biết sẵn sàng giúp đỡ pháp lý hoàn toàn miễn phí cho nông dân khởi kiện Vedan ra tòa, kể cả việc đưa Vedan ra tòa án ở Đài Loan. Trung ương Hội Nông dân VN cũng đề nghị Trung tâm Tư vấn trợ giúp pháp luật giúp đỡ nông dân Đồng Nai tranh tụng tại tòa trong trường hợp kiện Vedan.

clip_image009
Nông dân nghe hướng dẫn chuẩn bị các thủ tục khởi kiện

Trong vụ án này, nạn nhân là những người nông dân “một nắng hai sương” kiếm sống trên dòng sông Thị Vải. Họ chỉ biết cần cù lao động, trình độ văn hóa hạn chế, hiểu biết pháp luật ít ỏi. Thực tế cho thấy rằng, chính quyền tại các địa phương có thể đứng ra bênh vực người dân hoặc không thì cũng chẳng sao. Do đó, nếu các cấp chính quyền và các đoàn thể chính trị xã hội không quan tâm bảo vệ quyền sống và lợi ích của công dân trước các hành động xâm phạm của doanh nghiệp nước ngoài, thì họ không biết phải trông cậy vào đâu, đời sống của họ sẽ ra sao?
Sự việc này xảy ra ở vùng thành thị, đồng bằng, gần trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa mà việc tranh đấu giành quyền lợi hợp pháp của người dân còn khó khăn trở ngại như vậy. Nhìn rộng ra, với những dự án của nước ngoài ở những vùng xa xôi, hẻo lánh, dân trí thấp như các dự án bauxite ở Tây Nguyên, hay các dự án cho nước ngoài thuê đất trồng rừng ở các tỉnh vùng biên giới, thì khi quyền lợi bị xâm phạm, quyền sống bị đe dọa, người dân thường biết trông cậy vào đâu?

PV

Nguồn tin của VITINFO

Về hai tai nạn của ngư dân miền Trung trong tuần qua

Bookmark and Share

Hà Đình Sơn

image Một tiếng nói, một cử chỉ nào chia sẻ với các ngư dân miền Trung hay cứ tiếp tục bàng quan, lặng lẽ. Giọt nước mắt của những người thân, của gia đình các ngư phủ hôm nay sẽ là giọt nước mắt cho các bạn, cho gia đình bạn ngày mai đó.

Dân trí, ngày 15/7:

Thừa Thiên – Huế:

Thuyền đánh cá bị tàu lạ đâm chìm rồi bỏ trốn

(Dân trí) - Khoảng 3h30 sáng nay (15/7), một chiếc thuyền đánh cá của tỉnh Thừa Thiên – Huế đang đánh cá ngoài khơi biển Thuận An đã bị một tàu lạ đâm chìm rồi bỏ chạy. 1 ngư phủ chết, 1 mất tích và 3 người bị thương nặng.

Chiếc thuyền đánh cá công suất nhỏ mang số hiệu TTH-33501 thuộc xã Phú Hải, huyện Phú Vang ra khơi vào ngày 12/7. Trên thuyền chở 5 người gồm: Phan Văn Manh (SN 1950 – Thuyền trưởng), Nguyễn Đại Ngữ (SN 1952), Huỳnh Chiến (SN 1959), Phan Văn Cư (SN 1983) và Phan Văn Hùng (SN 1974), đều trú tại thôn Cự Lại Nam, xã Phú Hải.

Vào thời điểm trên, có một tàu lạ đã đâm mạnh vào giữa thuyền đánh cá làm thuyền gãy ngđôi và chìm hẳn xuống biển.

Lại điệp khúc “tàu lạ đâm chìm tầu ngư dân, n ngư phủ chết, n mất tích, n người bị thương”. Điệp khúc này không lạ nữa mà đã thành quen. Hệ thống truyền thông, 700 tờ báo thế mà chỉ lẻ loi có tờ Dân trí điện tử đưa tin. Đặc biệt tờ “Tiếng nói nhân dân” hầu như tuyệt nhiên không màng đến hoặc cùng lắm cũng bất đắc dĩ với loại tin này vì nó đã dành hết chỗ để đăng tin “16 chữ vàng” và tinh thần “4 tốt”. Cách đưa tin, cấp độ đưa tin đối với một sự kiện liên quan đến chủ quyền quốc gia, sinh mạng của nhân dân mà không bằng tin tức một vụ hiếp dâm.

Nhất định là có chỉ đạo thành đường lối.

Tiếng kêu cứu của các ngư phủ lạc lõng, yếu ớt, phải bỏ mạng giữa biển đêm thì như vậy. Các ngư phủ khác thoát chết trở về thì tiếng kêu cứu giữa ban ngày, giữa đồng bào mình cũng chỉ yếu ớt, lẻ loi, và bị hăm dọa, còn lâm vào tình trạng sâu thẳm hơn cả giữa đêm đen. Tai nạn ngoài biển kia phải chăng có nguồn gốc từ ở trên bờ?

Rồi lại tin thiên tai do cơn bão Côn Sơn của VNN ngày 18/7/2010:

Mòn mỏi ngóng chồng từ Hoàng Sa...

Cập nhật lúc 17:39, Chủ Nhật, 18/07/2010 (GMT+7)

,

clip_image001 – Ngày 18/7, bao trùm cả làng chài Bình Châu, huyện Bình Châu (Quảng Ngãi) vẫn là cảnh buồn thảm. Ngoài nhiều tàu cá bị chìm dưới đáy biển, là nỗi khắc khoải mong chờ và những giọt nước mắt lặng lẽ của người thân chờ con, chờ chồng bị nạn ngoài biển... Mỗi giờ phút trôi qua, niềm hy vọng của những phụ nữ nơi đây lại lụi tắt.

Trên tàu có 10 người, nhưng chỉ có 4 người bám được vào xác tàu và được cứu sống. 6 người khác rơi xuống biển, tàu cứu hộ của Hải quân Vùng 3, của ngư dân và cả tàu chiến Trung Quốc hỗ trợ tìm kiếm, nhưng cũng không thấy chút tăm hơi nào.

Điều phải nói ở đây là tại nạn xảy ra đối với ngư dân Quảng Ngãi, là đang ở trong vùng biển của nước nào mà có cả tàu “Hải quân của Vùng 3 và tàu chiến Trung Quốc hỗ trợ tìm kiếm”? Không lẽ hải quân hai nước tập trận chung trong lúc đang có bão hay sao?

Hay nhờ có thiên tai mà mặc nhiên cho giặc vào nhà, lâu ngày rồi hóa thành quen. Đến khi giặc cướp sẽ la lên rằng chúng ta đã đi ăn cướp mà gặp nạn.

Hà Nội, ngày 19/7/2010

HĐS

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

http://boxitvn.blogspot.com/2010/07/ve-hai-tai-nan-cua-ngu-dan-mien-trung.html

Sinh viên Thanh Hóa và Bình Dương xin góp phần nói lên tấm lòng đối với Tổ quốc

Bookmark and Share

Một nhóm sinh viên ĐH Hoa Lư – Dương và các bạn ở Bình Dương

clip_image0181. T c đô Hoa Lư đi đến x Thanh

Kính thưa Ban quản trị trang mạng Bauxite Việt Nam
Ba tuần trước đây chúng em đã gửi đến quý vị những hình ảnh về việc vẽ 6 chữ HS-TS-VN tại tỉnh Ninh Bình là nơi chúng em đang theo học tại Đại học Hoa Lư. Chúng em xin cảm tạ Ban quản trị đã đăng tải những hình ảnh này, và nó đã làm cho chúng em vô cùng hãnh diện.
Hiện công việc này vẫn đang được các bạn em tiếp tục thực hiện ở Ninh Bình mỗi khi có dịp. Tuy nhiên gần đây chúng em có một số bạn ở Thanh Hóa là tỉnh lân cận với Ninh Bình bày tỏ bức xúc trước tình hình biển đảo của Tổ quốc, nên chúng em đã hỗ trợ cho các bạn này để triển khai việc làm tương tự tại Thanh Hóa.

Lý do bức xúc vì các bạn Thanh Hóa đã chứng kiến hai vụ việc xẩy ra trong tỉnh của mình. Thứ nhất là vụ những ngư dân Thanh Hóa bị tàu Trung Quốc sát hại ngay trên vùng biển của nước ta. Từ 5 năm nay đã liên tiếp xẩy ra nhiều trường hợp thương tâm, chồng, cha, con… mình ra khơi kiếm sống nhưng rồi trở về trong chiếc thùng đựng đá ướp cá… Ra khơi thì nguy hiểm bủa vây mà ngồi nhà thì chết đói… người dân ở đây khốn khổ nhưng bất lực không biết xoay xở cách nào. Đi đến các xã ven biển như Hậu Lộc, Hoằng Hóa, người ta thấy hầu như nhà nào cũng là nạn nhân, nhà thì mất người, nhà thì mất ghe, mất lưới… bởi những đoàn “tàu lạ”. Lớp đau thương vì mất mát to lớn, lớp tủi nhục vì bị ức hiếp ngay trên đất nước của mình. Nỗi niềm này biết tỏ cùng ai?
Ngoài việc bị ức hiếp trên biển, người dân tỉnh Thanh Hóa nay lại bị nguy cơ mất đất, mất rừng bởi việc cho người nước ngoài thuê. Đã có báo chí và nhiều nhà lão thành cách mạng nêu lên những tai họa này, nhưng dường như những tiếng nói đó vẫn không đủ để thức tỉnh những người có trách nhiệm (và có quyền hành), vì thế Thanh Hóa là tỉnh có nhiều diện tích rừng, nên cũng lại là tỉnh có nguy cơ bị mất nhiều rừng vì chuyển giao cho người “nước lạ”.
Những sự bức xúc nói trên là động lực để các bạn ở Thanh Hóa mạnh dạn cùng chúng em đi sơn, đi dán những chữ HS-TS-VN. Hy vọng rằng những con chữ ngắn ngủi này thể hiện được tình yêu Tổ quốc bất diệt nơi những người bạn trẻ. Từ Hoa Lư xin gửi lời chào thân thương đến các bạn Thanh Hóa và xin giới thiệu với quý vị những tấm ảnh ở xứ Thanh.

clip_image002 clip_image004
clip_image006 clip_image008
clip_image010 clip_image012
clip_image014 clip_image016

“Đừng hỏi rằng Tổ quốc đã làm gì cho các bạn, mà hãy hỏi rằng các bạn đã làm gì cho Tổ quốc”

Trân trọng kính chào Ban quản trị BVN

Một nhóm sinh viên Đại Học Hoa Lư

2. Sinh viên Bình Dương xin góp phần nói lên "Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam"

Thân gởi Ban biên tập trang mạng Dân luận

Tụi tôi là vài sinh viên đang theo học tại Đại học Bình Dương. Trang Dân luận là một trang mà tụi tôi rất thích truy cập, vì có nhiều bài vở bổ ích và nhanh chóng. Trong mấy tháng qua, tụi tôi thấy trên trang Dân luận và một vài trang mạng khác có đăng những tấm ảnh vẽ các từ "HS – TS – VN", ngụ ý nói lên Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam.

Lúc đầu, tụi tôi xem cho biết, cũng khâm phục các bạn đã "cả gan" dám thách đố Nhà nước, viết, vẽ lung tung các từ này. Chúng ta đều biết, vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa là vấn đề rất nhạy cảm. Nhà nước tuy khẳng định hai quần đảo này là của Việt Nam, nhưng do tế nhị ngoại giao với đàn anh Trung Quốc, nên không muốn dân công khai bày tỏ quan điểm và tìm cách dập tắt mọi hành động bày tỏ sự bất bình đối với nước láng giềng phương Bắc. Cho nên hành động vẽ ở nơi công cộng các từ "HS – TS – VN" nếu bị khám phá, thì thủ phạm chắc chắn không yên với guồng máy công an nhà nước.

Vì vậy, tuy khâm phục các bạn đã làm việc này, nhưng tụi tôi chỉ xem cho biết. Tụi tôi cũng cho rằng chỉ trong một thời gian ngắn, là "phong trào" này sẽ xì hơi, vì sẽ không ai dám hưởng ứng.

Nhưng từ những tấm ảnh mà tụi tôi thấy hình như là đầu tháng 4, đến nay là tháng 7, "phong trào" này chẳng những không xì hơi, mà số người hưởng ứng ngày một tăng. Tụi tôi thích nhất là mấy tấm ảnh ở Lạng Sơn, không phải vì các ảnh này đặc biệt hơn các ảnh khác, mà vì ý nghĩa của tỉnh Lạng Sơn, nơi giáp ranh với Trung Quốc, nơi chịu nhiều đau thương của cuộc chiến 1979, nơi mà Ải Nam Quan, còn được gọi là Hữu Nghị Quan, đã bị lùi sâu vào lãnh thổ Trung Quốc. Sự kiện Việt Nam mất đất, mất biển về tay Trung Quốc gây nhiều bất mãn đối với người Việt Nam, nhất là những thanh niên như tụi tôi. Nhưng hình như ai cũng nén bất mãn, không ai dám làm gì. Một phần là vì sợ hãi, muốn an thân, một phần là vì cho là chuyện lấy lại đất đai, biển cả là chuyện lớn, mình có lo cũng không lo được gì.

Tuy nhiên, phong trào vẽ các từ "HS – TS – VN" đã làm cho tụi tôi có một luồng suy nghĩ mới. Tại sao mỗi người không tìm cách tạo ra một áp lực, dù là rất nhỏ, nhưng gom tụ lại thì sẽ thành một áp lực rất lớn, để buộc chính quyền phải để cho dân công khai bày tỏ sự bất mãn của mình về vấn đề biển đảo, đất đai? Luồng suy nghĩ này mỗi lúc một rõ nét hơn trong tụi tôi, nhất là cách đây một tuần, tụi tôi đi Thảo Cầm Viên chơi, thấy ngay trước cửa, ai đó đã dán tờ giấy kêu gọi cùng nhau viết vẽ "HS-TS-VN" để biểu lộ lòng yêu nước. Tụi tôi lén chụp ngay tờ giấy này để lưu niệm. Có lẽ tờ giấy này mới được dán, nên an ninh chưa kịp thấy để xé nó đi. Quả nhiên, lúc buổi chiều trở ra, tờ giấy này không còn nữa và chung quanh số an ninh, cảnh sát đông hơn một cách lạ thường.

Tụi tôi bái phục người nào đã "cả gan" dán các tờ giấy này ngay trên đại lộ Lê Duẩn, trước cổng Thảo Cầm Viên. Qua trang Dân luận, tụi tôi được biết có một nhóm thanh niên đã làm việc này. Nhiều người đã làm được như vậy, tại sao tụi tôi không dám làm? Thế là tụi tôi phân công, đứa in tờ bướm "Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam", rồi tìm nơi copy tin cậy phóng lớn ra, đứa đi mua keo dán, đứa chạy đi nghiên cứu địa điểm. Sau mấy ngày chuẩn bị, tui tôi đã rủ nhau đi dán ở nhiều nơi tại tỉnh Bình Dương.

Làm xong, đứa nào cũng lên tinh thần. Sự sợ hãi ban đầu không còn nữa, mà còn hăng máu tính vài hôm sẽ làm tiếp. Mặc dù cách đó không lâu, cả bọn tranh luận về việc nên hay không nên làm và quan điểm đa số cho rằng không nên làm, vì chị Phạm Thanh Nghiên ngồi trong nhà căng mấy chữ "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam" mà còn bị bắt và xử tù 4 năm, thì việc dán mấy chữ này ngoài đường, tội còn nặng hơn.

Tụi tôi xin gởi đến mạng Dân luận các thành quả này, gồm tấm ảnh ở cổng Thảo Cầm Viên và các ảnh ở tỉnh Bình Dương, như một cống hiến của tụi tôi để nói lên lòng yêu nước nồng nàn và vô vị lợi của tuổi trẻ Việt Nam.

Hình đầu tiên chụp dòng chữ HS-TS-VN ở Thảo Cầm Viên, đường Lê Duẩn

clip_image019 clip_image020
clip_image021 clip_image022
clip_image023 clip_image024
clip_image025 clip_image026
clip_image027 clip_image028

Dương và các bạn

Nguồn: Danluan

http://boxitvn.wordpress.com/2010/07/21/sinh-vin-thanh-ha-v-bnh-d%C6%B0%C6%A1ng-xin-gp-ph%E1%BA%A7n-ni-ln-t%E1%BA%A5m-lng-d%E1%BB%91i-v%E1%BB%9Bi-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/#more-10861