https://www.youtube.com/watch?v=NqiR0EPldlE
Các môn học chính trị ở VN
Chủ Nghĩa Xã Hội "Khoa học" ?
Kinh tế chính trị,
Tư tưởng Hồ Chí Minh.
Ở VN từ khi bước chân vào quãng đường Sinh viên, ai cũng phải học các môn chính trị, trước tiên là môn CHXH "khoa học". Các sinh viên luôn than thở rằng "đó là một môn khó", các Trường thì luôn tự hỏi vì sao Sinh viên thi trượt môn này nhiều đến thế, mặc dù đề thi phần lớn là đề mở, Sinh viên tự do xem tài liệu!
Hơn ai hết, là người đã trãi qua những năm tháng khó chịu mỗi khi học môn này, tôi xin trả lời: Môn này cũng khó hiểu thật đấy, nhưng không phải vì nó quá khoa học mà khó, mà vì nó quá phi lý nên Sinh viên trí thức không thể nào hiểu nổi một cách khoa học, Có hiểu chăng là các bác nông dân ngày xưa, với suy nghĩ thông minh hơn những người trí thức nên nhiều người đã ủng hộ Chủ nghĩa cộng sản!
Nói CNXH khoa học ở VN phi lý thì phải chứng minh? Xin thưa có rất nhiều điều phi lý, cứ lật vài trang sách này ra là ta có thể dễ dàng tẩy xóa những dòng "khó hiểu" nói khó hiểu cho dễ nghe chứ chính xác là vô lý hoặc là có lý nhưng là cái lý của con cua. (có câu: "ngan như cua") Hãy nói về câu nói tự hào của CSVN: "đi tắt đón đầu"
Một câu nói êm tai, nhưng phi lý hết sức, được thấy rõ qua chủ nghĩa duy vật biện chứng của họ! hay qua toán học logic.
Theo CS họ tự đề cao mình là "tầng lớp tiên tiến của Xã hội, Chủ nghĩa CS là sự phát triển cuối cùng của nhân loại, đường thẳng phát triển của nhân loại là nguyên thủy, rồi đến công xã, phong kiến, rồi đến tư bản chủ nghĩa, sau cùng là chủ nghĩa xã hội hay CN Cộng Sản. Ở VN ta Đảng đã bỏ qua giai đoạn phát triển CNTB mà đi tắt đón đầu tiến lên CNXH". Có ai đã thấy phi lý ở đoạn văn trên chưa? Này nhé, cứ cho là câu phát biểu của họ là đúng đi, thì xin cho hỏi có con đường nào mà ngắn hơn đường thẳng?
Nói “đi tắt” vậy xin hỏi đi như thế nào mà không qua con đường ngắn nhất là đường thẳng có CNTB ở đó. Vì vậy xin các “giáo sư” viết sách hãy sữa lại cho đúng logic học là: “ chúng ta đi đường vòng, tuy đường vòng có hơi xa, và lâu đến bến bờ văn minh hơn các nước đi đường thẳng, nhưng sẽ né tránh được giai đoạn phát triển TBCN, một chủ nghĩa mà quyền hành không thuộc về Đảng ta” cứ nói như thế thì tôi nào có bắt bẻ được chi và Sinh viên cũng dễ hiểu bài hơn!
Hãy nói về Chủ nghĩa duy vật, câu nói phủ nhận vai trò hại nước của Đảng!
Theo họ thì “vật vật chất quyết định ý thức, con người không nắm vai trò chủ đạo của xã hội, mà sự phát triển của XH chịu sự chi phối của quan hệ sản xuất, cơ sở hạ tầng” nói đến đây người Thầy giáo đáng kính giảng thêm “ vì vậy nước ta còn nghèo là do quan hệ sản xuất của ta còn yếu kém, cơ sở vật chất cũng như tư liệu sản xuất còn nghèo nàn lạc hậu, thô sơ chứ không phải do giai cấp lãnh đạo” Ôh hay nói thế mà vẫn có nhiều cô cậu sinh viên gật gù đồng ý. Thật phi lý, chứng minh điều này bằng chính câu nói của họ trong một vài trang khác, nói về “vai trò lãnh đạo của Đảng” “Để đất nước ngày càng phát triển, quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước được thành công, thì phải nâng cao vai trò lãnh đạo của Đảng, Đảng ta đóng vai trò chủ đạo lèo lái con thuyền đi đúng hướng,….”. Nói đến đây, nhiều cô cậu sinh viên lại gật gù đồng ý., hai câu nói đầy sự mâu thuẩn với nhau, một mặt thì phủ nhận vai trò làm đất nước nghèo, chậm phát triển, một mặt lại nói vai trò của mình rất quan trọng trong phát triển đất nước.
Thật buồn thay cho các sinh viên học trước quên sau, hai câu nói mâu thuẩn, cách nhau có vài trang giấy mà cũng không nhận ra và dễ dàng bị lừa bằng lý thuyết con cua như vậy!
Nói về giá trị thặng dư và bóc lột sức lao động!
Họ luôn phê phán người sử dụng lao động là bốc lột giá trị thặng dư của người lao động. Họ cho vài ví dụ về giá trị thặng dư: “Ví dụ đơn giản: công nhân làm ngày 8 tiếng. làm ra 10 sản phẩm, tương đương 10USD, nhưng lương của ngày hôm đó là 5 USD, vậy còn dư 5USD là giá trị thặng dư, và ông chủ đã bốc lộ trắng trợn 5 USD đó về tay mình”. Thế là các sinh viên đã hiểu thế nào là giá trị thặng dư và nhận ra ông chủ bốc lột. Theo tôi thì không có giá trị thặng dư nào ở đây, sở dĩ người ta có lời là vì tài kinh doanh hay móc túi của khách hàng chứ không phải bóc lột lao động nào cả (trên đời có ai ngu để cho ai bóc lột ai như thế chứ, hình thức bóc lột chỉ là xưa củ và không thể tồn tại hay làm giàu được, có chăng là nhà nước độc tài bóc lột dân mà thôi).
Tôi xin phản lại bằng một ví dụ cũng đơn giản: Có hai công nhân làm ở hai công ty khác nhau, hai công nhân đều làm ngày 8 tiếng, và công việc điều hao phí sức lực như nhau, và đều làm ra 10 cái áo. Chất lượng như nhau. Được trả lương như nhau, vậy có nghĩa là họ chỉ bị bốc lột giá trị thặng dư như nhau. Nhưng anh A làm ở cty danh tiếng nên 10 cái áo bán được 100 USD, anh được trả lương 50 USD vậy theo triết Mac có nghĩa là anh A bị bóc lột 50 USD. Còn anh B làm ở cty thường, chưa có tiếng trên thị trường nên 10 cái áo anh làm bán được 90 USD, anh được trả lương 50 USD vậy theo triết Mac anh B bị bóc lột 40 USD. Đến đây ta dễ dàng nhận thấy, hai Công nhân hao phí lao động như như nhau, nhưng sao lại bị bóc lột lệch nhau 10 USD vậy? trả lời:10 USD là nhờ tài ông chủ biết tiếp thị mà có. Vậy mà Mac phủ nhận điều này, cứ cho tất cả lợi nhuận nhận được là giá trị thặng dư do bóc lột mà có. Thật, Mac không biết chút gì về kinh tế học.
Nói về nền kinh tế thị trường hay kinh tế hàng hóa
Theo họ “ nền kinh tế hàng hóa thị trường là nền kinh tế bóc lột, có quan hệ người bóc lột người, tạo ra giai cấp vô sản và tư sản, phân chia giai cấp, có nhiều áp bức bất công…..”, vì vậy ngày xưa họ đánh tư sản, “bãi bỏ mọi hình thức kinh tế cá thể,bóc lộ. Chỉ duy trì hình thức kinh tế nhà nước, hay tập thể, dân chủ công bằng, không ai bóc lột ai,…..” Và giải thích nền kinh tế thị trường của VN ngày nay họ viết: “ nền kinh tế hàng hóa có nhiều ưu điểm của nó, thúc đẩy sản xuất, lưu thông hàng hóa, giải quyết được sức lao động, tạo công ăn việc làm cho nhiều người dân, nâng cao đời sống xã hội,….. vì vậy Đảng ta đã đa dạng hóa nền kinh tế nhiều thành phần, đó là điều tất yếu phù hợp với xu hướng phát triển của thế giới ngày nay.” Đấy, thật buồn cười, tất cả cái tốt cái tích cực của kinh tế tự do họ nhận hết về phần mình, và tô vẽ ra những cái bóc lột, cái xấu mà gán cho các nước tư bản dân chủ.
Môn Kinh tế chính trị hay CNXH đang giảng dạy ở VN là thế, một điều toàn vô lý, thế mà không hiểu sao có nhiều người thầy cô lại tâm huyết với nó như thế, Giúp nhà cầm quyền hại nước để có đồng lương sao?
Thật buồn thay!
Wednesday, January 7, 2015
Lãnh đạo ĐCSVN không có tự trọng, làm sai ko xin lỗi dân mà còn hành dân
https://www.youtube.com/watch?v=gb9DO4lJZ3c
Xin Lỗi Dân, Ngàn Lần Xin Lỗi Dân
Các Thủ tướng Nhật xin lỗi dân không có gì lạ, có lẽ đó là văn hóa hay đạo đức chính trị của nước Nhật. Chuyện ở nước Nhật rất đáng để chúng ta suy ngẫm, mặc dù Thủ tướng của chúng ta có thể ít thời gian suy ngẫm về những chuyện "nhỏ nhặt" thế này. Tất nhiên suy nghĩ của tôi là chủ quan, cảm tính và thậm chí có thể bị Thủ tướng ghét. Nhưng nếu tôi nghĩ sai thì sao nhỉ? Nếu tôi sai thì cũng chả sao cả mà ngược lại sẽ là vạn lần vui sướng và phúc đức cho nước Việt khi có được ông Thủ tướng biết xin lỗi dân, từ đó sẽ có hàng trăm ông Bộ trưởng, Tỉnh trưởng, Bí thư, Đại biểu Quốc hội... sẽ noi theo tấm gương "người tốt việc tốt” này, tức là biết xin lỗi dân khi mình làm điều gì sai trái hay thất hứa với dân. Và dân chúng sẽ dần cảm thấy tin hơn một chút vào những câu khẩu hiệu như kiểu "sự lựa chọn sáng suốt của nhân dân" hay "của dân do dân vì dân"... Chuyện mới nhất là ông Thủ tướng Yukio Hatoyama khi tranh cử đã từng hứa với dân rằng sẽ di chuyển một căn cứ quân sự Mỹ ra khỏi Okinawa nhưng nay ông lại nhận thấy rằng căn cứ này là cần thiết bởi "môi trường an ninh ở Đông Á vẫn còn mong manh".
Bản tin của BBC nói rằng: "Tôi xin lỗi người dân ở Okinawa vì tôi đã không thể giữ lời hứa của tôi", Thủ tướng nói. Phản hồi lại lời xin lỗi này, Tỉnh trưởng Nakaima đáp rằng "Tôi phải nói với ông rằng quyết định của ông là vô cùng đáng tiếc và rất khó chấp nhận được". Bên ngoài, người biểu tình hô vang: "Hatoyama, hãy về nhà đi".
Ta thấy rằng người dân Nhật không hề muốn tha thứ trước lời xin lỗi và lý do của Thủ tướng đưa ra. Nhưng nếu như chuyện này xảy ra ở Việt Nam thì có thể tạo nên một cú sốc tâm lý cực mạnh có tính lan truyền, thậm chí là hàng chục triệu người phải rơi nước mắt... Và chắc chắn rằng không có chuyện hàng ngàn người dân Việt nam phải biểu tình hô vang "Nguyễn Tấn Dũng, hãy về nhà đi" như người dân Nhật Bản đã làm. Đã là dân tất nhiên người ta có thể kể ra hàng ngàn chuyện buộc phải "bỏ qua" nhưng giá như có một lời xin lỗi, chỉ một lời thôi mà họ "vẫn mong, vẫn chờ mãi, trên từng ngày quạnh hiu"... sao mà khó quá để được một câu xin lỗi từ những ông đầy tớ của mình.
Ví dụ như ngư dân đánh cá đã không được bảo vệ trên “biển của mình” và tuyệt vọng khốn cùng vì bị quân giặc bắt giữ đòi tiền chuộc. Ví dụ như 70 người dân Phú Yên bất ngờ thiệt mạng trong một đêm vì mưa lớn kèm thủy điện đồng loạt xả lũ. Ví dụ như hàng triệu người dân đang sống trong những khu quy hoạch treo vài chục năm. Ví dụ như hàng vạn lá đơn khiếu nại chưa được giải quyết thỏa đáng. Ví dụ như những con đường ngốn vài trăm tỷ tiền dân “vừa chạy thử đã hỏng”. Ví dụ như hàng trăm lô cốt khiến dân tình hàng ngày kẹt xe dài cổ hít khói bụi… Hay gần đây nhất là chuyện của một người thầy giáo “đương thời” trở thành “hết thời” chỉ vì mong muốn làm một ông thầy thực sự lương thiện. Có thấy ai xin lỗi ai gì đâu?
Người dân Việt vẫn xin lỗi nhau hàng ngày khi cần thiết, thầy xin lỗi trò, bè bạn vẫn xin lỗi nhau, cha xin lỗi con, chồng xin lỗi vợ... và tất nhiên các ông tai to mặt lớn vẫn có cư xử ấy với bè bạn hay gia đình họ. Nhưng không mấy khi nghe thấy câu xin lỗi thật lòng từ những con người là "lựa chọn sáng suốt của nhân dân" với người dân của họ. Phải chăng họ đang quá bận bịu vì phải nghe những tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng về sự tài tình sáng suốt…? Tôi vẩn vơ nghĩ giá như câu điệp khúc "xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em" sẽ được hát thành "xin lỗi dân, ngàn lần xin lỗi dân"... nghe mới êm ái dịu dàng làm sao... Và tình cờ đem suy nghĩ của mình nói với bạn, ông ấy phang luôn một tràng. Ý rằng như Tướng Giáp bao lần gửi thư đến lãnh đạo cấp cao không được ai hồi đáp, rồi Tướng Đồng Sỹ Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh cũng thế, hay vụ các ông “Think tank” ở viện IDS kia đem óc não ra tư vấn không công cho nhà nước mà phải tự giải tán... có ai thèm xin lỗi đến nửa câu… thì dân đen làm gì đến lượt, đừng có mà mơ. Thế là tôi tỉnh lại.
Blog AnhBaSG
Xin Lỗi Dân, Ngàn Lần Xin Lỗi Dân
Các Thủ tướng Nhật xin lỗi dân không có gì lạ, có lẽ đó là văn hóa hay đạo đức chính trị của nước Nhật. Chuyện ở nước Nhật rất đáng để chúng ta suy ngẫm, mặc dù Thủ tướng của chúng ta có thể ít thời gian suy ngẫm về những chuyện "nhỏ nhặt" thế này. Tất nhiên suy nghĩ của tôi là chủ quan, cảm tính và thậm chí có thể bị Thủ tướng ghét. Nhưng nếu tôi nghĩ sai thì sao nhỉ? Nếu tôi sai thì cũng chả sao cả mà ngược lại sẽ là vạn lần vui sướng và phúc đức cho nước Việt khi có được ông Thủ tướng biết xin lỗi dân, từ đó sẽ có hàng trăm ông Bộ trưởng, Tỉnh trưởng, Bí thư, Đại biểu Quốc hội... sẽ noi theo tấm gương "người tốt việc tốt” này, tức là biết xin lỗi dân khi mình làm điều gì sai trái hay thất hứa với dân. Và dân chúng sẽ dần cảm thấy tin hơn một chút vào những câu khẩu hiệu như kiểu "sự lựa chọn sáng suốt của nhân dân" hay "của dân do dân vì dân"... Chuyện mới nhất là ông Thủ tướng Yukio Hatoyama khi tranh cử đã từng hứa với dân rằng sẽ di chuyển một căn cứ quân sự Mỹ ra khỏi Okinawa nhưng nay ông lại nhận thấy rằng căn cứ này là cần thiết bởi "môi trường an ninh ở Đông Á vẫn còn mong manh".
Bản tin của BBC nói rằng: "Tôi xin lỗi người dân ở Okinawa vì tôi đã không thể giữ lời hứa của tôi", Thủ tướng nói. Phản hồi lại lời xin lỗi này, Tỉnh trưởng Nakaima đáp rằng "Tôi phải nói với ông rằng quyết định của ông là vô cùng đáng tiếc và rất khó chấp nhận được". Bên ngoài, người biểu tình hô vang: "Hatoyama, hãy về nhà đi".
Ta thấy rằng người dân Nhật không hề muốn tha thứ trước lời xin lỗi và lý do của Thủ tướng đưa ra. Nhưng nếu như chuyện này xảy ra ở Việt Nam thì có thể tạo nên một cú sốc tâm lý cực mạnh có tính lan truyền, thậm chí là hàng chục triệu người phải rơi nước mắt... Và chắc chắn rằng không có chuyện hàng ngàn người dân Việt nam phải biểu tình hô vang "Nguyễn Tấn Dũng, hãy về nhà đi" như người dân Nhật Bản đã làm. Đã là dân tất nhiên người ta có thể kể ra hàng ngàn chuyện buộc phải "bỏ qua" nhưng giá như có một lời xin lỗi, chỉ một lời thôi mà họ "vẫn mong, vẫn chờ mãi, trên từng ngày quạnh hiu"... sao mà khó quá để được một câu xin lỗi từ những ông đầy tớ của mình.
Ví dụ như ngư dân đánh cá đã không được bảo vệ trên “biển của mình” và tuyệt vọng khốn cùng vì bị quân giặc bắt giữ đòi tiền chuộc. Ví dụ như 70 người dân Phú Yên bất ngờ thiệt mạng trong một đêm vì mưa lớn kèm thủy điện đồng loạt xả lũ. Ví dụ như hàng triệu người dân đang sống trong những khu quy hoạch treo vài chục năm. Ví dụ như hàng vạn lá đơn khiếu nại chưa được giải quyết thỏa đáng. Ví dụ như những con đường ngốn vài trăm tỷ tiền dân “vừa chạy thử đã hỏng”. Ví dụ như hàng trăm lô cốt khiến dân tình hàng ngày kẹt xe dài cổ hít khói bụi… Hay gần đây nhất là chuyện của một người thầy giáo “đương thời” trở thành “hết thời” chỉ vì mong muốn làm một ông thầy thực sự lương thiện. Có thấy ai xin lỗi ai gì đâu?
Người dân Việt vẫn xin lỗi nhau hàng ngày khi cần thiết, thầy xin lỗi trò, bè bạn vẫn xin lỗi nhau, cha xin lỗi con, chồng xin lỗi vợ... và tất nhiên các ông tai to mặt lớn vẫn có cư xử ấy với bè bạn hay gia đình họ. Nhưng không mấy khi nghe thấy câu xin lỗi thật lòng từ những con người là "lựa chọn sáng suốt của nhân dân" với người dân của họ. Phải chăng họ đang quá bận bịu vì phải nghe những tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng về sự tài tình sáng suốt…? Tôi vẩn vơ nghĩ giá như câu điệp khúc "xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em" sẽ được hát thành "xin lỗi dân, ngàn lần xin lỗi dân"... nghe mới êm ái dịu dàng làm sao... Và tình cờ đem suy nghĩ của mình nói với bạn, ông ấy phang luôn một tràng. Ý rằng như Tướng Giáp bao lần gửi thư đến lãnh đạo cấp cao không được ai hồi đáp, rồi Tướng Đồng Sỹ Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh cũng thế, hay vụ các ông “Think tank” ở viện IDS kia đem óc não ra tư vấn không công cho nhà nước mà phải tự giải tán... có ai thèm xin lỗi đến nửa câu… thì dân đen làm gì đến lượt, đừng có mà mơ. Thế là tôi tỉnh lại.
Blog AnhBaSG
Thanh niên, sinh viên Việt Nam - tự hào và nhục nhã!
https://www.youtube.com/watch?v=VHqe7DtSRx0
Bài viết của Mind Do có tựa đề là:
Thanh niên, sinh viên Việt Nam - tự hào và nhục nhã!
Mở đầu tác giả viết như sau:
Câu chuyện dưới đây là một câu chuyện mà Mind Do không biết nó có thật hay không??? Mind Do chỉ biết rằng, chính mình cũng có lúc đã có cách suy nghĩ không khác gì bạn sinh viên trong chuyện này! . Nhưng trước tiên , xin mời quý vị nghe câu chuyện này đã nhé:
Một sinh viên Việt Nam đang lang thang ngắm cảnh ở Singapo, một sinh viên Singapo lên tiếng chào sinh viên Việt Nam:
- Chào anh bạn Việt Nam nghèo khó, và yếu đuối, tôi thấy thật là tội nghiệp cho dân tộc của anh.
Sinh viên Việt Nam liền lên tiếng:
- Chị đừng có buông lời cao ngạo, dân tộc chúng tôi đã chiến thắng hai đế quốc lớn của thế kỷ 20 là đế quốc Pháp và đế quốc Mỹ, dân tộc Việt Nam chúng tôi có quần chúng nhân dân anh hùng, không bao lâu nữa dân tộc Việt Nam chúng tôi sẽ sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Sinh viên Singapo liền hỏi: - Chị năm nay bao nhiêu tuổi?.
- Sinh viên Việt Nam đáp: - 20 tuổi.
Sinh viên Singapo tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Anh bạn mới 20 tuổi có nghĩa là anh bạn không hề tham gia hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, có nghĩa là hai cái Chiến Thắng vĩ đại mà anh bạn mới khoe không hề dính dáng gì đến anh bạn và những người trạc tuổi anh bạn, những người làm nên Chiến thắng điện biên phủ có lẽ đã chết gần hết, những người đã đánh bại người Mỹ giờ đây có lẽ tóc đã bạc. Quần chúng anh hùng mà anh bạn nói đến giờ còn sót lại được bao nhiêu?. Tôi nghĩ chắc cũng chẳng còn nhiều.
Sinh viên Việt Nam gắt giọng :
- Việt Nam chúng tôi còn có thế hệ trẻ, những người trẻ tài năng của Việt Nam không thiếu, chúng tôi sẽ làm được cho dân tộc rất nhiều những điều hữu ích.
Sinh viên Singapo lại ồ lớn:
- Những người trẻ của Việt Nam ư?. Các anh có bằng thế hệ trẻ của Singapo không?. Thế hệ trẻ của Mỹ không?. Của Hàn Quốc không?. Của Trung Quốc không?. Tôi biết Việt Nam của anh có rất nhiều tài năng trẻ, nhưng rồi họ cũng sang đây để phục vụ cho đất nước của tôi mà thôi!. Họ cũng sang Mỹ, Anh, Pháp, Đức ..vv. Để phục vụ cho những quốc gia giàu có mà thôi!.
Sinh viên Việt Nam ngẩn người ra.
Sinh viên Singapo lại tiếp tục:
- Thế hệ cha ông của chúng tôi đã từng rất ngưỡng mộ những thế hệ cha anh của các bạn và thế hệ trẻ của chúng tôi cũng vẫn còn ngưỡng mộ những người lính đã đánh bại hai đế quốc khổng lồ là Pháp và Mỹ. Còn thế hệ các bạn, có bao giờ các bạn ngưỡng mộ thế hệ cha ông của chúng tôi chưa?. Tôi chắc chắn là chưa!. Các bạn có bao giờ ngưỡng mộ nhân dân Mỹ chưa?. Chắc chắn cũng là chưa bao giờ!. Các bạn cứ mải mê nhìn vào các nhà lãnh đạo , nên các bạn không chú ý đến những quần chúng nhân dân anh hùng. Người Singapo không nói “dân tộc chúng tôi nghèo”, mặc dù trước đây chúng tôi rất nghèo!. Người Nhật cũng không nói “dân tộc chúng tôi nghèo”, mặc dù sau chiến tranh thế giới họ cũng rất nghèo!. Người Hàn Quốc không nói “dân tộc chúng tôi nghèo” cho dù sự thật là sau chiến tranh thế giới và trong suốt giai đoạn chiến tranh hai miền họ cũng rất nghèo. Thế mà lúc nào tôi cũng thấy các anh nói “dân tộc chúng tôi chiến thắng Pháp và Mỹ” cái chiến thắng của ngày xửa ngày xưa.
Nhìn sinh viên Việt Nam vẫn còn nghĩ ngợi, sinh viên Singapo lại tiếp tục:
- Phụ nữ Việt Nam thì đua nhau lấy chồng ngoại để đổi đời, Công nhân thì bỏ ra nước ngoài kiếm việc làm, trong khi chính đảng của họ đang nắm quyền thống trị ở Việt Nam, thế hệ trẻ thì cứ ba hoa về truyền thống vẻ vang của dân tộc, bọn lãnh đạo già khụ thì ra sức củng cố tước vị, những người có thực tài thì cảm thấy bị ruồng bỏ, những kẻ giỏi ca hát thì làm bí thư lãnh đạo, những người có đầu óc chính trị dân chủ thì bị quy là phản động, lạm phát gia tăng ,đời sống công nhân khó khăn , mà chính phủ của họ vẫn nhởn nhơ . Miệng lưỡi thì tỏ vẻ đấu tranh, nhưng chẳng thấy hành động. Chê bai nước Mỹ đầy dẫy bất công để tỏ vẻ Việt Nam là một nước công bằng. Chê bai bầu cử tư sản đầy dẫy gian lận và hỗn loạn, để tỏ ra mình là lãnh đạo của một nước tự do dân làm chủ. Lấy hiện tại để so với quá khứ, lấy quá khứ để suy tương lai, làm ra vẻ ta đây cũng giỏi giang lắm.
- Đáng thương thay những thế hệ cha ông anh hùng lại sản sinh ra một thế hệ con cháu hèn nhát, một quốc gia quật cường không nhân nhượng; giờ đây lại là một miếng mồi béo bở cho các quốc gia giàu có. Vỗ ngực mà lớn tiếng rằng ,Trung Quốc không bao giờ dám đánh Việt Nam, chúng đâu có hay biết bao nhiêu ki lô mét vuông biển đã hiến cho Trung Quốc, bao nhiêu đất đã bị chúng chiếm, máu của ngư dân vô tội vẫn chảy giữa biển khơi, đảo kia vẫn chưa đòi được; nay chúng lại tiếp tục lăm le.
=======================================
Và Blogger Mind Do kết luận:
- Khá khen thay cho thanh niên Việt Nam vẫn vỗ ngực tự hào ta đây tài giỏi!.
Kính thưa quý thính giả :
Blog của Mind Do, cũng như các Blog khác, thoạt tiên chỉ có hình thức là một trang Nhật Ký mở ra cho mọi người tự do vào đọc. Chẳng bao lâu một số đông trang Blog đã trở thành những tờ báo điện tử do một người dân làm chủ, vì vậy mà gọi Blog là một tờ “Dân Báo” cũng có lý lắm. Cái hay của Dân Báo là độc gỉa , nếu cũng là chủ nhân của một tờ Dân Báo khác, thì có thể ghi thẳng lời phê bình của mình lên tờ báo. Bài viết của Nhà Dân Báo Mind Do đã nhận được 10 lời phê bình, tất cả đều thuận lợi . Xin trích đăng lời phê bình của Blogger Mandy Phuong :
Bài viết này hay tuyệt anh à , người ta cứ mải mê sống trong thời hoàng kim của quá khứ mà quên mất thực tại ! Chẳng bao giờ nhìn thấy những mặt tốt của các quốc gia khác ; chỉ nhìn vào khuyết điểm của họ mà phê phán ! Ừ thì cứ tự hào đi ,nhưng Việt Nam sẽ không bao giờ sánh vai được với các cường quốc năm châu, như mọi ngưới cứ vỗ ngực tự hào ! Ngày xưa thế giới biết đến VN qua những trang lịch sử hào hùng, thì nay họ biết đến VN là 1 trong những đất nước tham nhũng nhiều nhất thế giới! Tự hào thay !!!
Còn Blogger LeeHm chỉ có lời phê bình vắn tắt :
Ngồi mài cái củ "chiến thắng đế quốc" ra mà ăn có được không nhỉ? bài viết hay lắm. —
Bài viết của Mind Do có tựa đề là:
Thanh niên, sinh viên Việt Nam - tự hào và nhục nhã!
Mở đầu tác giả viết như sau:
Câu chuyện dưới đây là một câu chuyện mà Mind Do không biết nó có thật hay không??? Mind Do chỉ biết rằng, chính mình cũng có lúc đã có cách suy nghĩ không khác gì bạn sinh viên trong chuyện này! . Nhưng trước tiên , xin mời quý vị nghe câu chuyện này đã nhé:
Một sinh viên Việt Nam đang lang thang ngắm cảnh ở Singapo, một sinh viên Singapo lên tiếng chào sinh viên Việt Nam:
- Chào anh bạn Việt Nam nghèo khó, và yếu đuối, tôi thấy thật là tội nghiệp cho dân tộc của anh.
Sinh viên Việt Nam liền lên tiếng:
- Chị đừng có buông lời cao ngạo, dân tộc chúng tôi đã chiến thắng hai đế quốc lớn của thế kỷ 20 là đế quốc Pháp và đế quốc Mỹ, dân tộc Việt Nam chúng tôi có quần chúng nhân dân anh hùng, không bao lâu nữa dân tộc Việt Nam chúng tôi sẽ sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Sinh viên Singapo liền hỏi: - Chị năm nay bao nhiêu tuổi?.
- Sinh viên Việt Nam đáp: - 20 tuổi.
Sinh viên Singapo tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Anh bạn mới 20 tuổi có nghĩa là anh bạn không hề tham gia hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, có nghĩa là hai cái Chiến Thắng vĩ đại mà anh bạn mới khoe không hề dính dáng gì đến anh bạn và những người trạc tuổi anh bạn, những người làm nên Chiến thắng điện biên phủ có lẽ đã chết gần hết, những người đã đánh bại người Mỹ giờ đây có lẽ tóc đã bạc. Quần chúng anh hùng mà anh bạn nói đến giờ còn sót lại được bao nhiêu?. Tôi nghĩ chắc cũng chẳng còn nhiều.
Sinh viên Việt Nam gắt giọng :
- Việt Nam chúng tôi còn có thế hệ trẻ, những người trẻ tài năng của Việt Nam không thiếu, chúng tôi sẽ làm được cho dân tộc rất nhiều những điều hữu ích.
Sinh viên Singapo lại ồ lớn:
- Những người trẻ của Việt Nam ư?. Các anh có bằng thế hệ trẻ của Singapo không?. Thế hệ trẻ của Mỹ không?. Của Hàn Quốc không?. Của Trung Quốc không?. Tôi biết Việt Nam của anh có rất nhiều tài năng trẻ, nhưng rồi họ cũng sang đây để phục vụ cho đất nước của tôi mà thôi!. Họ cũng sang Mỹ, Anh, Pháp, Đức ..vv. Để phục vụ cho những quốc gia giàu có mà thôi!.
Sinh viên Việt Nam ngẩn người ra.
Sinh viên Singapo lại tiếp tục:
- Thế hệ cha ông của chúng tôi đã từng rất ngưỡng mộ những thế hệ cha anh của các bạn và thế hệ trẻ của chúng tôi cũng vẫn còn ngưỡng mộ những người lính đã đánh bại hai đế quốc khổng lồ là Pháp và Mỹ. Còn thế hệ các bạn, có bao giờ các bạn ngưỡng mộ thế hệ cha ông của chúng tôi chưa?. Tôi chắc chắn là chưa!. Các bạn có bao giờ ngưỡng mộ nhân dân Mỹ chưa?. Chắc chắn cũng là chưa bao giờ!. Các bạn cứ mải mê nhìn vào các nhà lãnh đạo , nên các bạn không chú ý đến những quần chúng nhân dân anh hùng. Người Singapo không nói “dân tộc chúng tôi nghèo”, mặc dù trước đây chúng tôi rất nghèo!. Người Nhật cũng không nói “dân tộc chúng tôi nghèo”, mặc dù sau chiến tranh thế giới họ cũng rất nghèo!. Người Hàn Quốc không nói “dân tộc chúng tôi nghèo” cho dù sự thật là sau chiến tranh thế giới và trong suốt giai đoạn chiến tranh hai miền họ cũng rất nghèo. Thế mà lúc nào tôi cũng thấy các anh nói “dân tộc chúng tôi chiến thắng Pháp và Mỹ” cái chiến thắng của ngày xửa ngày xưa.
Nhìn sinh viên Việt Nam vẫn còn nghĩ ngợi, sinh viên Singapo lại tiếp tục:
- Phụ nữ Việt Nam thì đua nhau lấy chồng ngoại để đổi đời, Công nhân thì bỏ ra nước ngoài kiếm việc làm, trong khi chính đảng của họ đang nắm quyền thống trị ở Việt Nam, thế hệ trẻ thì cứ ba hoa về truyền thống vẻ vang của dân tộc, bọn lãnh đạo già khụ thì ra sức củng cố tước vị, những người có thực tài thì cảm thấy bị ruồng bỏ, những kẻ giỏi ca hát thì làm bí thư lãnh đạo, những người có đầu óc chính trị dân chủ thì bị quy là phản động, lạm phát gia tăng ,đời sống công nhân khó khăn , mà chính phủ của họ vẫn nhởn nhơ . Miệng lưỡi thì tỏ vẻ đấu tranh, nhưng chẳng thấy hành động. Chê bai nước Mỹ đầy dẫy bất công để tỏ vẻ Việt Nam là một nước công bằng. Chê bai bầu cử tư sản đầy dẫy gian lận và hỗn loạn, để tỏ ra mình là lãnh đạo của một nước tự do dân làm chủ. Lấy hiện tại để so với quá khứ, lấy quá khứ để suy tương lai, làm ra vẻ ta đây cũng giỏi giang lắm.
- Đáng thương thay những thế hệ cha ông anh hùng lại sản sinh ra một thế hệ con cháu hèn nhát, một quốc gia quật cường không nhân nhượng; giờ đây lại là một miếng mồi béo bở cho các quốc gia giàu có. Vỗ ngực mà lớn tiếng rằng ,Trung Quốc không bao giờ dám đánh Việt Nam, chúng đâu có hay biết bao nhiêu ki lô mét vuông biển đã hiến cho Trung Quốc, bao nhiêu đất đã bị chúng chiếm, máu của ngư dân vô tội vẫn chảy giữa biển khơi, đảo kia vẫn chưa đòi được; nay chúng lại tiếp tục lăm le.
=======================================
Và Blogger Mind Do kết luận:
- Khá khen thay cho thanh niên Việt Nam vẫn vỗ ngực tự hào ta đây tài giỏi!.
Kính thưa quý thính giả :
Blog của Mind Do, cũng như các Blog khác, thoạt tiên chỉ có hình thức là một trang Nhật Ký mở ra cho mọi người tự do vào đọc. Chẳng bao lâu một số đông trang Blog đã trở thành những tờ báo điện tử do một người dân làm chủ, vì vậy mà gọi Blog là một tờ “Dân Báo” cũng có lý lắm. Cái hay của Dân Báo là độc gỉa , nếu cũng là chủ nhân của một tờ Dân Báo khác, thì có thể ghi thẳng lời phê bình của mình lên tờ báo. Bài viết của Nhà Dân Báo Mind Do đã nhận được 10 lời phê bình, tất cả đều thuận lợi . Xin trích đăng lời phê bình của Blogger Mandy Phuong :
Bài viết này hay tuyệt anh à , người ta cứ mải mê sống trong thời hoàng kim của quá khứ mà quên mất thực tại ! Chẳng bao giờ nhìn thấy những mặt tốt của các quốc gia khác ; chỉ nhìn vào khuyết điểm của họ mà phê phán ! Ừ thì cứ tự hào đi ,nhưng Việt Nam sẽ không bao giờ sánh vai được với các cường quốc năm châu, như mọi ngưới cứ vỗ ngực tự hào ! Ngày xưa thế giới biết đến VN qua những trang lịch sử hào hùng, thì nay họ biết đến VN là 1 trong những đất nước tham nhũng nhiều nhất thế giới! Tự hào thay !!!
Còn Blogger LeeHm chỉ có lời phê bình vắn tắt :
Ngồi mài cái củ "chiến thắng đế quốc" ra mà ăn có được không nhỉ? bài viết hay lắm. —
Dân và Chính Phủ
https://www.youtube.com/watch?v=bFrGZKwwg7g
Tạ Duy Anh
Có rất nhiều điều chúng ta phải thay đổi khi mong muốn trở thành công dân thế giới. Ở đây tôi chỉ đề cập đến một thay đổi rất nhỏ trong tư duy về quan hệ giữa người dân và chính phủ. Suốt một thời hễ cứ mở miệng ra là dân ta lại nói “ơn chính phủ”. Thậm chí “ơn chính phủ” đã được đưa cả vào một bài hát khá cảm động. Nó xác định rõ người ban ơn và kẻ nhận ơn.
Những người làm tuyên truyền coi đó là một sự kỳ diệu trong công tác tư tưởng mà không biết rằng chính kiểu quan hệ như vậy là nguyên nhân của tất cả sự trì trệ trong bộ máy hành pháp suốt một thời gian dài mà ngày nay chúng ta đang hô hào cải cách. Bởi vì khi người dân luôn phải mang ơn chính phủ của họ, thì đương nhiên là họ chỉ có duy nhất một thứ quyền, ấy là tìm cách mà báo đáp lại chính phủ, người gia ơn cho mình. Ngược lại, ở vị trí người ban ơn thì chính phủ mặc nhiên có quyền không cho phép ai đòi hỏi ở mình. Bởi vì mối quan hệ cho-nhận là mối quan hệ không dựa trên nghĩa vụ và quyền lợi mà dựa trên sự hảo tâm đầy cảm tính và tuỳ tiện cho dù nó được khoác vẻ mặt đạo đức. Đây là mối quan hệ còn mang mầu sắc lễ giáo phong kiến, trong đó nhà nước là của vua. Vua có ban thì thần dân mới được. Giờ đây nghĩ lại không khỏi cảm thấy rất buồn cười và trên thực tế nó vô cùng tai hại. Tôi sẽ từ từ chỉ ra sự tai hại đó.
Về bản chất, chính phủ là những người được dân trả tiền thuê để điều hành công việc làm ăn, gọi thẳng ra là những người làm thuê cho dân. Tiền lương trả cho các nhân viên trong bộ máy hành chính chỉ lấy từ nguồn duy nhất là tiền thuế của dân. Chính phủ, khi tạo ra của cải vật chất thông qua điều hành sản xuất, làm dịch vụ… thì của cải đó thuộc về ông chủ là nhân dân. Người được thuê chỉ có nghĩa vụ làm tết những công việc mà nhờ thế anh ta nhận được thù lao từ người trả tiền. Hiến pháp của nhà nước Việt Nam không thể không xác nhận điều này cho dù ngôn từ dùng có thể không nói cụ thể ra như vậy. Nhưng không hiểu sao trong quan niệm của dân ta, chính phủ nói riêng và các tổ chức khác nói chung giống như những lực lượng vô hình được phái đến từ đâu đó trước hết để ban ơn cho họ. Chính phủ có trong tay nguồn của cải to lớn để cho ai thì cho, cho bao nhiêu là quyền của chính phủ. quan niệm này tai hại ở chỗ nó xác định sai lạc bản chất mối quan hệ giữa người dân và các cơ quan hành chính. Với người dân thì họ luôn phụ thuộc, lệ thuộc vào chính những người-như đã nói-làm thuê cho mình. Cho nên mới xảy ra chuyện ngược đời là có nhiều người dân sợ chính quyền như sợ cọp! Với những người này thì chính quyền làm gì làm thế nào là quyển của họ. Họ làm tốt thì mình được hưởng (chẳng hạn như may mắn không bị sách nhiễu, gây khó dễ khi có việc cần phải gặp người của chính phủ; hoặc may mắn gặp được người tốt, công việc thuận lợi…), còn nếu họ làm không tốt họ gây cản trở thì cũng đành cắn răng biết vậy. Hiện trạng đó đã và đang ngầm xác nhận một thực tế ngược đời là người làm thuê lại đứng ở vị trí của ông chủ và ngược lại. Những người làm thuê này tự thấy mình ở phía trên người dân để nhìn xuống. Người dân phải mang ơn họ cơ mà. Mà đã chịu ơn thì được ơn ngần nào tốt ngần ấy, không ai đi đòi hỏi người khác phải gia ơn.
Vậy là vấn đề không chỉ còn là chuyện ngữ nghĩa câu chữ, truyền thống văn hoá hay quan niệm đạo đức được gắn tuỳ tiện cho một mối quan hệ mập mờ giữa người dân và chính phủ nữa, mà là vấn đề của khoa học dân chủ, phát triển và văn minh. Đã đến lúc mối quan hệ này phải trở về đúng bản chất của nó. Đã đến lúc các nhân viên trong bộ máy hành chính phải luôn ý thức nếu họ phục vụ không tết, thiếu minh bạch… ông chủ nhân dân sẽ chuyển sang thuê người khác, tức là họ mất việc. Đã đến lúc trả lại cho người dân cái quyền tối thiểu của họ là không thuê những người không có phẩm chất và năng lực làm việc cho họ. Có như vậy chúng ta mới xây dựng được một chính phủ hiện đại như mong muốn của người dân và đòi hỏi của thời cuộc. Khi đó, nếu người dân thật sự biết ơn chính phủ của mình thì họ sẽ có đủ cách để bày tỏ mà không cần phải lên gân hô cái khẩu hiệu rỗng tuếch./.
Tạ Duy Anh
Có rất nhiều điều chúng ta phải thay đổi khi mong muốn trở thành công dân thế giới. Ở đây tôi chỉ đề cập đến một thay đổi rất nhỏ trong tư duy về quan hệ giữa người dân và chính phủ. Suốt một thời hễ cứ mở miệng ra là dân ta lại nói “ơn chính phủ”. Thậm chí “ơn chính phủ” đã được đưa cả vào một bài hát khá cảm động. Nó xác định rõ người ban ơn và kẻ nhận ơn.
Những người làm tuyên truyền coi đó là một sự kỳ diệu trong công tác tư tưởng mà không biết rằng chính kiểu quan hệ như vậy là nguyên nhân của tất cả sự trì trệ trong bộ máy hành pháp suốt một thời gian dài mà ngày nay chúng ta đang hô hào cải cách. Bởi vì khi người dân luôn phải mang ơn chính phủ của họ, thì đương nhiên là họ chỉ có duy nhất một thứ quyền, ấy là tìm cách mà báo đáp lại chính phủ, người gia ơn cho mình. Ngược lại, ở vị trí người ban ơn thì chính phủ mặc nhiên có quyền không cho phép ai đòi hỏi ở mình. Bởi vì mối quan hệ cho-nhận là mối quan hệ không dựa trên nghĩa vụ và quyền lợi mà dựa trên sự hảo tâm đầy cảm tính và tuỳ tiện cho dù nó được khoác vẻ mặt đạo đức. Đây là mối quan hệ còn mang mầu sắc lễ giáo phong kiến, trong đó nhà nước là của vua. Vua có ban thì thần dân mới được. Giờ đây nghĩ lại không khỏi cảm thấy rất buồn cười và trên thực tế nó vô cùng tai hại. Tôi sẽ từ từ chỉ ra sự tai hại đó.
Về bản chất, chính phủ là những người được dân trả tiền thuê để điều hành công việc làm ăn, gọi thẳng ra là những người làm thuê cho dân. Tiền lương trả cho các nhân viên trong bộ máy hành chính chỉ lấy từ nguồn duy nhất là tiền thuế của dân. Chính phủ, khi tạo ra của cải vật chất thông qua điều hành sản xuất, làm dịch vụ… thì của cải đó thuộc về ông chủ là nhân dân. Người được thuê chỉ có nghĩa vụ làm tết những công việc mà nhờ thế anh ta nhận được thù lao từ người trả tiền. Hiến pháp của nhà nước Việt Nam không thể không xác nhận điều này cho dù ngôn từ dùng có thể không nói cụ thể ra như vậy. Nhưng không hiểu sao trong quan niệm của dân ta, chính phủ nói riêng và các tổ chức khác nói chung giống như những lực lượng vô hình được phái đến từ đâu đó trước hết để ban ơn cho họ. Chính phủ có trong tay nguồn của cải to lớn để cho ai thì cho, cho bao nhiêu là quyền của chính phủ. quan niệm này tai hại ở chỗ nó xác định sai lạc bản chất mối quan hệ giữa người dân và các cơ quan hành chính. Với người dân thì họ luôn phụ thuộc, lệ thuộc vào chính những người-như đã nói-làm thuê cho mình. Cho nên mới xảy ra chuyện ngược đời là có nhiều người dân sợ chính quyền như sợ cọp! Với những người này thì chính quyền làm gì làm thế nào là quyển của họ. Họ làm tốt thì mình được hưởng (chẳng hạn như may mắn không bị sách nhiễu, gây khó dễ khi có việc cần phải gặp người của chính phủ; hoặc may mắn gặp được người tốt, công việc thuận lợi…), còn nếu họ làm không tốt họ gây cản trở thì cũng đành cắn răng biết vậy. Hiện trạng đó đã và đang ngầm xác nhận một thực tế ngược đời là người làm thuê lại đứng ở vị trí của ông chủ và ngược lại. Những người làm thuê này tự thấy mình ở phía trên người dân để nhìn xuống. Người dân phải mang ơn họ cơ mà. Mà đã chịu ơn thì được ơn ngần nào tốt ngần ấy, không ai đi đòi hỏi người khác phải gia ơn.
Vậy là vấn đề không chỉ còn là chuyện ngữ nghĩa câu chữ, truyền thống văn hoá hay quan niệm đạo đức được gắn tuỳ tiện cho một mối quan hệ mập mờ giữa người dân và chính phủ nữa, mà là vấn đề của khoa học dân chủ, phát triển và văn minh. Đã đến lúc mối quan hệ này phải trở về đúng bản chất của nó. Đã đến lúc các nhân viên trong bộ máy hành chính phải luôn ý thức nếu họ phục vụ không tết, thiếu minh bạch… ông chủ nhân dân sẽ chuyển sang thuê người khác, tức là họ mất việc. Đã đến lúc trả lại cho người dân cái quyền tối thiểu của họ là không thuê những người không có phẩm chất và năng lực làm việc cho họ. Có như vậy chúng ta mới xây dựng được một chính phủ hiện đại như mong muốn của người dân và đòi hỏi của thời cuộc. Khi đó, nếu người dân thật sự biết ơn chính phủ của mình thì họ sẽ có đủ cách để bày tỏ mà không cần phải lên gân hô cái khẩu hiệu rỗng tuếch./.
Tuesday, August 19, 2014
Những câu nói cảm động về tình cảm gia đình
"Không tình yêu nào vĩ đại như tình yêu của mẹ. Không sự quan tâm nào to lớn bằng sự quan tâm của cha."
- Gia đình là trường học của lòng khoan dung, vì nó luôn tồn tại và dạy chúng ta cách sống với những người khác - Karen Armstrong.
- Hãy dành thời gian cho gia đình ngay cả khi bạn không hề biết điều gì đã và đang xảy đến với cuộc đời của mình.
- "Mẹ là người có thể thay thế tất cả những ai khác, nhưng không ai có thể thay thế được mẹ" - Gaspard Mermillod.
- Bạn có thể có nhiều bạn bè nhưng bạn chỉ có duy nhất một gia đình - Eugene Lebid.
- Gia đình là điều quan trọng nhất trên thế giới này - Công nương Diana.
- Tình yêu bắt đầu bằng việc chăm lo cho những người thân nhất - những người ở nhà - Mẹ Teresa.
- Không gì có thể bằng niềm vui gia đình - Jerry Seinfeld.
- “Tôi lấy cảm hứng từ những con người tôi gặp trên những chuyến đi, với những câu chuyện của họ, thấy được những khó khăn mà họ đã trải qua, lòng nhiệt huyết và những nguyên tắc riêng của họ. Cảm hứng của tôi được tạo ra từ tình yêu mà mỗi bậc cha mẹ dành cho con cái của mình. Và nguồn cảm hứng đó tôi còn nhận được từ những đứa con của tôi, chúng làm trái tim tôi trở nên ấm áp và tràn ngập tình thương. Chúng làm tôi muốn làm việc để cải thiện thể giới dù chỉ là đôi chút. Và hơn cả những đứa con làm tôi trở thành một người tốt hơn.” - Barack Obama.
- “Đừng bao giờ để ai đó nói rằng con không thể làm điều gì đó. Kể cả ta. Con có một giấc mơ, hãy đi mà bảo vệ nó. Khi người ta không làm được việc gì, họ thường bảo con rằng con cũng không làm được. Con muốn gì đó, hãy đi mà đạt lấy. Chấm hết” - Will Smith.
- “Bạn được sinh ra từ gia đình của mình và gia đình được sinh ra từ trong bạn. Không mưu cầu. Không đổi chác” - Elizabeth Berg.
- Trân trọng từng giây phút với những người bạn yêu thương trong mỗi giai đoạn của con đường đời - Jack Layton.
- Gia đình là sự nghiệp cuối cùng. Tất cả mọi sự nghiệp khác đều phục vụ cho một mục đích - đó chính là gia đình.
- Gia đình là một cái tên, một ngôn từ mạnh mẽ; mạnh hơn lời của những pháp sư hay tiếng đáp của các linh hồn; đó là lời nguyện cầu hùng mạnh nhất - Charles Dickens.
- Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc.
- Không một gia đình nào là hoàn hảo... vẫn có cãi vã, vẫn có chiến tranh, thậm chí là sự lạnh lùng trong một thời gian rất dài, nhưng cho đến cuối cùng, gia đình vẫn là gia đình... nơi tình yêu luôn luôn hiện hữu.
- Hãy lấp đầy một ngôi nhà bằng tình yêu, nó sẽ trở thành gia đình.
- Gia đình là một món quà - thứ luôn tồn tại mãi mãi - Terri Burrit.
- Hãy nhớ rằng, dù bạn có đi bất cứ nơi đâu, bạn vẫn có thể trở lại với chính ngôi nhà của mình - Jason Mraz..
- Gia đình là...
Gia đình là nơi mà khi nghĩ về bạn thấy tâm hồn mình thật bình yên…
Gia đình là nơi bạn có thể quay về khi bạn vấp ngã hay thất bại trong cuộc sống…
Gia đình là nơi bạn luôn luôn nhận được yêu thương và dạy bảo mỗi khi bạn làm sai điều gì…
Gia đình là nơi bạn có thể sống thật nhất mà không phải tạo cho mình một vỏ bọc nào cả…
Gia đình là nơi đã nuôi bạn khôn lớn mà không đòi hỏi bất kì điều gì…
Gia đình là điểm tựa quan trọng nhất trong cuộc đời bạn dù bạn có muốn thừa nhận hay không. Đó vẫn là sự thật.
Gia đình là nơi đã trang bị cho bạn những hành trang quý giá nhất để bạn bước vào ngưỡng cửa cuộc đời.
Gia đình là nơi rơi nước mắt nhiều nhất vì bạn và cũng là nơi cười nhiều nhất vì bạn…
Hãy yêu thương gia đình nhiều nhất bạn có thể vì gia đình là điều tuyệt vời nhất mà thượng đế ban tặng cho mỗi chúng ta…
- "Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để quay về. Gia đình - đó là nơi bình yên và an toàn nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta. Cho dù mọi thứ có quay lưng lại với ta thì có một thứ mãi mãi không hề thay đổi vẫn lặng thầm đi bên ta, vẫn dang tay đón ta trở về. Gia đình chính là nơi ta tìm về khi mệt nhoài trên con đường đời đầy rẫy chông gai..."
- "Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ, trong cuộc đời này, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ Cha và Mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình."
- "Không tình yêu nào vĩ đại như tình yêu của mẹ. Không sự quan tâm nào to lớn bằng sự quan tâm của cha."
- Mọi thứ thay đổi chúng ta, nhưng chúng ta luôn bắt đầu và kết thúc mọi thứ với sự quan tâm của gia đình - Anthony Brandt
- Tôi củng cố bản thân mình với tình yêu của gia đình - Maya Angelou
- Trong tất cả những điều có thể tưởng tượng được, thì gia đình như là một đường kết nối với quá khứ và cây cầu nối với tương lai của mỗi chúng ta - Alex Haley
- Khi mọi thứ dường như trở nên tồi tệ, chỉ có một vài người luôn đứng bên bạn mà không hề do dự - đó chính là gia đình - Jim Butcher
- Gia đình không phải là một điều quan trọng, mà nó là tất cả mọi thứ - Michael J. Fox
Subscribe to:
Comments (Atom)