Đây là bài đầu tiên tôi viết trong diễn đàn này.
Friday, June 24, 2011
Dân chủ: Nhu cầu cấp bách
Nguyễn Minh (danlambao) - Tôi cũng sợ đi trên con đường lạ lẫm này lắm chứ. Nhưng bạn à, tôi vẫn đi, vì phía trước tôi có rất nhiều người đã đi rồi, tôi hi vọng bạn sẽ vượt qua sợ hãi để đi cùng chúng tôi...
Năm học 2009-2010 có 13.112 sinh viên Việt Nam theo học tại các trường ĐH, CĐ tại Hoa Kỳ, 3.597 sinh viên đang du học tại Nhật. Tôi không có con số thống kê chính xác về số lượng sinh viên, nhưng chúng ta có thể hi vọng thêm từ 1000 tới 2000 sinh viên đang du học tại Châu Âu và nhiều nước khác. Tổng cộng chúng ta đang có khoảng 18000 trí thức tương lai, những người đã được giáo dục về kiến thức cũng như đạo đức của các nước tiến bộ, để giám sát hoạt động của chính phủ.
Đấy mới chỉ là con số của năm 2009-2010, chưa kể số lượng lớn trí thức đã từng đi du học ở nước ngoài và số lượng sinh viên trong nước từ nhiều năm nay.
Việt Nam hiện đang có trong tay một đội ngũ tri thức đa dạng về độ tuổi và về kiến thức chuyên môn: từ đã nghỉ hưu, sắp nghỉ hưu, đang công tác tại cơ quan nhà nước, công ty nước ngoài, công ty tư nhân... Đây sẽ là nguồn nội lực rất lớn cho sự phát triển của Việt Nam.
Nguồn lực này có kinh nghiệm để tránh những sai lầm của tiền nhân.
Nguồn lực này có trẻ và nhiệt huyết để xây dựng một bộ máy năng động và có tâm.
Và nguồn lực này có cái đầu nhạy bén để định hướng và bắt kịp với sự tiến bộ của thể giới.
Việt Nam đang rất cần có lại được dân chủ lúc này là vì:
+ Nguồn tài nguyên thiên nhiên đang cạn kiệt vì chính sách khai thác bất hợp lý. Than đá đã cạn, chừng nào qua dầu mỏ và các nguyên liệu khác?
+ Đời sống nhân dân ngày càng bấp bênh, lạm phát tăng mạnh. Trong khi nợ ODA càng ngày càng cao.
+ Dã tâm của Trung Quốc ngày càng rõ trong khi chính phủ phản ứng lại quá yếu ớt.
Mà quan trọng hơn là:
+ Thế hệ trẻ ngày nay đang bị đầu độc nặng nề. Đó là một thế hệ "được" nuôi dưỡng bằng bộ sách giáo khoa dầy cộm; ham mê quá mức các loại hình giải trí đơn thuần - những loại hình giải trí mang ít tính giáo dục như GO, nhạc/phim Hàn Quốc; "được" hấp thụ những loại thực phẩm kiêm hóa chất.
Thế hệ ấy còn "được" sống trong một môi trường thiếu tính nhân bản - một môi trường mà điểm số, "mối quan hệ" và tham vọng quan trọng hơn là sự trung thực, nỗ lực của bản thân và tinh thần tập thể. Một môi trường mà các em được huấn luyện để biết sợ đặt câu hỏi, không khuyến khích tranh luận và tư duy "ngoài hộp" khi đề cập tới chuyện chính trị.
Cái mà người Việt Nam có thừa lúc này là sự sợ hãi chính quyền.
Cái mà người Việt Nam thiếu lúc này đó là thói quen bàn về chính trị. Không phải bàn về chính trị bên cạnh ly cafe hay lúc trà dư tửu hậu, mà là bàn và suy nghĩ xem đất nước đang cần gì, bàn để tìm ra giải pháp cho những vấn đề hệ trọng của quốc gia. Chẳng trách được họ khi mà người dân từ nhiều năm nay đã không còn hứng thú với chính trị vì chính trị quá xa dân, nhà nước quá xa dân.
2 yếu tố đó dẫn tới một khó khăn rất lớn:
Đại đa số người Việt vẫn, mặc dù đang rất căm phẫn trước sự bất lực và tham nhũng của Đảng , vẫn không dám đứng lên. Vì họ sợ. Họ sợ lắm chứ. Họ sợ bị dán nhãn "phản động", sợ bị chính quyền đàn áp. Họ sợ vì họ không biết con đường dân chủ nó như thế nào - nó có đen tối và nhiều nguy hiểm như những gì báo đài thường đưa tin? Họ sợ vì họ không biết sẽ phải làm gì và phải đi con đường đấy như thế nào.
Và họ sẽ vẫn tiếp tục sợ cho tới khi có một biến cố lớn xảy ra như kinh tế sụp đổ hay chiến tranh.
Và đó là điều chúng ta không muốn xảy ra.
Tôi quyết định viết ra những suy nghĩ của mình vì tôi không muốn đất nước nhận được liều thuốc khi đã quá trễ. Thuốc đắng dã tật. Đã có bệnh thì trước sau gì cũng phải uống, uống càng sớm thì hi vọng chữa khỏi bệnh càng cao. Đó là điều không tránh được.
Tôi cũng sợ chứ. Tôi cũng sợ loạn lạc, tôi cũng sợ chiến tranh. Và tôi sợ hơn cả là đất nước tôi kiệt quệ từ tài nguyên thiên nhiên tới môi trường và con người. Tôi sợ mất nước trước khi kịp đấu tranh.
Nhưng tôi không sợ "thế lực thù địch" nhân cơ hội đục nước béo cò và tôi cũng không sợ Trung Quốc nhân cơ hội nước ta loạn lạc mà tấn công. Vì tôi tin vào trí của 80 triệu người Việt, vì tôi tin là thế giới sẽ không ngồi yên nhìn nhân dân Việt Nam chịu cảnh xâm lược.
Và tôi cũng sợ đi trên con đường lạ lẫm này lắm chứ. Nhưng bạn à, tôi vẫn đi, vì phía trước tôi có rất nhiều người đã đi rồi, tôi hi vọng bạn sẽ vượt qua sợ hãi để đi cùng chúng tôi. Bạn không hề đơn độc trên con đường này, và tới một lúc, khi bạn dừng lại nhìn thì những người thân của bạn cũng đang đi cùng bạn rồi. Và trên con đường này, còn có bạn bè từ các nước thế giới.
Một chút suy ngẫm:
Người bình thường ai đi ra đường cũng chỉ mặc 1 bộ quần áo, nhưng họ luôn có nhiều hơn 1 bộ quần áo ở nhà. Khi quần áo dơ thì thay, khi quần áo ướt thì thay... Khi quần áo dơ và bốc mùi, không thay thì chẳng ai dám tới gần, khi quần áo ướt mà không thay thì sẽ bị bệnh. Và chúng ta nên mừng là chúng ta có nhiều hơn một bộ quần áo.
George Orwell - Chế độ toàn trị và văn chương
George Orwell
Phạm Nguyên Trường chuyển ngữ
Phạm Nguyên Trường chuyển ngữ
Kỉ niệm 108 năm ngày sinh George Orwell 25.06.1903 – 25.06.2011
Ngay trong lần nói chuyện đầu tiên [1] tôi đã nói rằng thời đại chúng ta đang sống không thể gọi là thời đại của phê bình. Đây là thời đại nhập thế chứ không phải xuất thế, vì thế rất khó công nhận giá trị văn học của một cuốn sách nếu ta không đồng ý với các kết luận chứa đựng trong đó. Chính trị, trong nghĩa rộng nhất của từ này, đã xâm chiếm văn chương với một mức độ chưa từng có trong những điều kiện bình thường và đấy chính là lí do vì sao hiện nay chúng ta cảm thấy cuộc tranh chấp thường xuyên giữa cá nhân và cộng đồng lại dữ dội đến như vậy. Chỉ cần suy nghĩ về những khó khăn khi viết một bài phê bình trung thực, không thiên vị trong cái thời như thời của chúng ta là ta sẽ thấy ngay những mối đe dọa đang treo trên đầu văn chương trong một tương lai rất gần.
Thời đại chúng ta đang sống là thời đại cáo chung khái niệm cá nhân độc lập hay đúng hơn phải nói rằng thời đại mà cá nhân không còn ảo tưởng là mình độc lập nữa. Nhưng khi nói về văn chương và nhất là về phê bình thì ta mặc nhiên coi cá nhân là độc lập. Toàn bộ nền văn chương đương đại châu Âu, ý tôi muốn nói nền văn chương được hình thành trong suốt bốn trăm năm qua, được xây dựng trên nguyên tắc trung thực về tri thức, hay có thể nói theo Shakespear: "Hãy trung thực với chính mình". Việc đầu tiên ta đòi hỏi ở nhà văn là không được dối trá, chỉ nói những điều anh ta thực sự nghĩ, thực sự cảm nhận được. Điều tệ hại nhất đối với một tác phẩm nghệ thuật là khi nó bị coi là không thật (insincere). Điều này còn đúng đối với lĩnh vực phê bình hơn là lĩnh vực sáng tác, trong sáng tác thì một ít phô trương, một ít điệu bộ và ngay cả nếu có một phần giả trá thực sự thì điều đó cũng không thật sự quan trọng, miễn là nhà văn trung thực trong những điểm chính yếu. Nền văn học đương đại thực chất là sáng tạo mang tính cá nhân. Hoặc là nó chuyển tải được suy nghĩ và tình cảm của cá nhân hoặc chẳng là gì hết.
Như tôi đã nói, ta coi điều đó là đương nhiên, nhưng chỉ cần ta phát ngôn ý nghĩ đó thành lời thì ta sẽ thấy ngay mối nguy hiểm đang treo trên đầu văn chương. Đây là thời đại của nhà nước toàn trị, một nhà nước không cho, hay phải nói không thể cho cá nhân bất kì một sự tự do nào. Khi nói đến chế độ toàn trị ta thường nghĩ đến nước Đức, nước Nga, nước Ý, nhưng tôi cho rằng ta phải sẵn sàng đối mặt với hiện tượng đang có xu hướng mở rộng ra toàn thế giới này. Rõ ràng là giai đọan của chủ nghĩa tư bản tự do đang cáo chung và ngày càng có nhiều nước áp dụng nền kinh tế tập trung, có thể gọi là chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa tư bản nhà nước, tùy khẩu vị từng người. Điều đó đặt dấu chấm hết cho sự tự do về kinh tế của cá nhân và cùng với nó, tự do lựa chọn công việc mình thích, tự do chọn nghề mình thích, tự do đi đến bất cứ nơi nào mình thích cũng sẽ không còn. Cho đến tận thời gian gần đây chúng ta vẫn chưa thấy được hậu quả của những biến đổi đó. Chúng ta chưa thật sự hiểu việc mất tự do về kinh tế sẽ ảnh hưởng như thế nào đến tự do về tri thức. Chủ nghĩa xã hội vẫn được coi là một chế độ tự do được ông Thiện nâng đỡ. Nhà nước sẽ lo cho bạn về kinh tế, tránh cho bạn khỏi nỗi sợ nghèo, sợ mất việc và nhiều nỗi sợ hãi khác, mà sẽ không có nhu cầu can thiệp vào đời sống tinh thần của bạn. Nghệ thuật sẽ nở rộ như thời còn chủ nghĩa tư bản tự do, mà có thể hơn vì người nghệ sĩ không còn bị miếng cơm manh áo thúc bách nữa.
Nhưng sự thật nhãn tiền buộc ta phải nhận rằng đấy là những quan niệm sai. Chế độ toàn trị đã can thiệp vào lĩnh vực tự do tư tưởng ở mức độ chưa từng có trước đây. Điều quan trọng mà ta phải nhớ là nhà nước toàn trị kiểm soát tư tưởng không phải chỉ với mục đích cấm đoán mà cả với mục đích xây dựng nữa. Chế độ ấy không chỉ cấm bạn nói hay viết, thậm chí suy nghĩ, về một số ý kiến nào đó; nó còn chỉ cho bạn điều cần phải suy nghĩ, nó tạo cho bạn một hệ tư tưởng, nó tìm mọi cách kiểm soát đời sống tình cảm của bạn cũng như đặt ra những tiêu chuẩn đạo đức mà bạn phải theo. Nó tìm mọi cách để cách li bạn với thế giới bên ngoài, nó nhốt bạn vào một thế giới giả tạo để bạn không còn tiêu chuẩn nào mà so sánh nữa. Nhà nước toàn trị nhất định sẽ tìm mọi cách để kiểm soát tư tưởng và tình cảm của các thần dân cũng hữu hiệu như kiểm soát hành vi của họ.
Vấn đề quan trọng đối với chúng ta là: Văn chương có sống được trong tình hình như vậy không? Tôi nghĩ rằng ta có thể trả lời một cách ngắn gọn là: không. Nếu chế độ toàn trị trở thành hiện tượng toàn cầu và vĩnh viễn thì cái mà chúng ta vẫn gọi là văn chương sẽ cáo chung. Chẳng nên khẳng định, như ban đầu ta tưởng, rằng sẽ chỉ cáo chung một loại hình văn chương, mà cụ thể là loại do châu Âu tạo ra sau thời Phục Hưng.
Có những sự khác nhau căn bản giữa chế độ toàn trị với tất cả các chế độ chính thống trong quá khứ, cả ở châu Âu và ở phương Đông. Điều đặc biệt quan trọng là các chế độ chính thống trong quá khứ không thay đổi, hay ít nhất cũng thay đổi một cách chậm chạp. Nhà thờ ở châu Âu thời trung cổ buộc bạn vào một tín số điều, nhưng ít nhất nó cũng cho phép bạn giữ những tín điều ấy từ lúc lọt lòng cho đến lúc chết. Nó không bao giờ bảo bạn thứ hai phải tin một điều, thứ ba lại phải tin vào một điều hoàn toàn khác. Tình hình cũng tương tự như vậy đối với các tín đồ đạo Công giáo, đạo Hindu, đạo Phật, đạo Hồi ngày nay. Trong một ý nghĩa nào đó thì tư tưởng của các tín đồ bị giới hạn, nhưng họ sẽ sống suốt đời trong những giới hạn tư tưởng đó. Không ai can thiệp vào lĩnh vực tình cảm của họ.
Chế độ toàn trị hoàn toàn ngược lại. Đặc trưng của nhà nước toàn trị là tuy nó kiểm soát tư tưởng, nhưng nó lại không xác dịnh dứt khoát tư tưởng ấy là gì. Nó đưa ra một số tín điều không được tranh cãi, nhưng các tín điều ấy lại thay đổi hàng ngày. Chế độ cần tín điều vì cần các thần dân phục tùng một cách tuyệt đối, nhưng nó không thể không thay đổi theo các nhu cầu của tầng lớp nắm quyền. Khi tuyên bố là không bao giờ sai lầm, chế độ toàn trị đồng thời vất bỏ ngay chính khái niệm chân lí khách quan. Một thí dụ rõ ràng và đơn giản: cho đến tháng 9 năm 1939 [2] mọi người Đức đều phải coi nước Nga Bolsevich là một chế độ tàn ác và đáng khinh, nhưng sau tháng 9 năm 1939 lại phải coi Nga là đáng phục và đáng yêu. Nếu Nga và Đức đánh nhau, có khả năng là chuyện đó sẽ xảy ra trong một hai năm nữa, thì một sự thay đổi đột ngột ngược lại sẽ xảy ra. Đời sống tình cảm của một người Đức, tình yêu, lòng căm thù của anh ta, khi cần có thể đảo ngược lại hoàn toàn chỉ trong một đêm. Có lẽ chẳng cần phải nói điều đó có ảnh hưởng như thế nào đối với văn chương. Vì sáng tạo trước hết là cảm, mà tình cảm thì không phải lúc nào cũng có thể kiểm soát được từ bên ngoài. Dễ dàng xác định cách hành xử theo lối đãi bôi đối với hệ tư tưởng chính thống, nhưng một tác phẩm văn chương chỉ có giá trị khi người viết cảm thấy chính sự thật mà anh ta đang viết, không có cái đó thì bản năng sáng tạo cũng sẽ không còn. Kinh nghiệm lại chứng tỏ rằng việc thay đổi tình cảm một cách đột ngột, như các chế độ toàn trị đòi hỏi ở các thần dân, là bất khả thi về mặt tâm lí. Đấy chính là lí do khi tôi giả định rằng nếu chủ nghĩa toàn trị giành được thắng lợi trên toàn thế giới thì cái mà chúng ta vẫn gọi là văn chương sẽ cáo chung. Trong thực tế, cho đến nay chủ nghĩa toàn trị đã tạo ra chính hiện tượng ấy. Ở Ý văn chương đã bị vật cho đến què quặt, còn ở Đức thì gần như không còn. Ngay ở nước Nga, nơi một sự phục hưng văn chương như chúng ta từng kì vọng đã không xảy ra, và xu hướng chính ở đấy đang là: các nhà văn có tiếng hoặc là tự sát hoặc biến mất trong các nhà tù.
Như tôi đã nói, chủ nghĩa tư bản tự do đang cáo chung và như vậy cũng có thể rút ra kết luận là tự do tư tưởng chắc chắn cũng sẽ cáo chung. Nhưng tôi không tin là điều đó nhất định sẽ xảy ra, và để kết luận tôi xin nói tôi tin rằng văn chương sẽ đứng vững ở những nước mà tư tưởng tự do đã ăn sâu, bén rễ, thí dụ như ở Tây Âu, châu Mĩ, Ấn Độ, Trung Quốc. Tôi tin, có thể đấy chỉ là một niềm tin mù quáng, rằng nếu kinh tế tập thể là điều không thể tránh thì các nước đó sẽ học được cách thiết lập chế độ xã hội chủ nghĩa không toàn trị, nơi tự do tư tưởng vẫn còn sau khi cá nhân đã không còn được tự do về kinh tế nữa. Dù sao mặc lòng, đấy cũng là niềm tin duy nhất cho những người yêu quí văn chương có thể dựa vào. Những ai hiểu được giá trị của văn chương, những ai nhìn thấy vai trò chủ đạo của nó trong sự phát triển của lịch sử nhân loại, phải nhận thức được rằng giáng trả chủ nghĩa toàn trị, dù nó được áp đặt từ bên trong hay từ bên ngoài chính là đòi hỏi sống còn.
____________________
[1] Đây là những buổi nói chuyện của G. Orwell phát trên đài BBC, bắt đàu từ ngày 19 tháng 6 năm 1941.
[1] Đây là những buổi nói chuyện của G. Orwell phát trên đài BBC, bắt đàu từ ngày 19 tháng 6 năm 1941.
[2] Đây là nói thời điểm kí hiệp ước hoà bình Xô - Đức, thường gọi là hiệp ước Molotov-Ribentrov.
=============
Thursday, June 23, 2011
Nguyễn Trung Chính - Tự do thông tin
Nguyễn Trung Chính
Có một bạn thuộc thế hệ trẻ đã từng hỏi tôi “Thế nào là một xã hội dân chủ?” Dĩ nhiên sẽ có khá nhiều trả lời khác nhau cho câu hỏi này, tùy thuộc vào góc độ. Hôm nay, trong bài viết này, chúng ta chỉ muốn tiếp cận vấn đề trong giới hạn của một góc độ thôi: tự do thông tin.
Từ góc độ này, chúng ta có thể nói: một xã hội dân chủ là một xã hội mà trong đó thông tin được truyền tải và tiếp cận một cách tự do.
Tự do truyền tải thông tin có nghĩa là có thể tùy ý đứng bên lập trường của lề trái, lề phải, lề giữa hay bất cứ lề nào để đưa ra thông tin mà không sợ bị giam cầm hay trù dập. Tự do truyền tải thông tin có nghĩa là có thể tùy ý lựa chọn phương tiện để đưa ra thông tin mà không sợ bị giam cầm hay trù dập. Tự do truyền tải thông tin có nghĩa là tùy ý chọn phương pháp để đưa ra thông tin mà không sợ bị giam cầm hay trù dập.
Tự do tiếp cận thông tin có nghĩa là có thể tùy ý tiếp cận với mọi thông tin bất kể thông tin đó thuộc luồng thông tin của lề trái, lề phải, lề giữa hay bất cứ lề nào mà không sợ bị giam cầm hay trù dập. Tự do tiếp cận thông tin có nghĩa là có thể tùy ý chọn phương tiện để tiếp cận thông tin mà không sự bị giam cầm hay trù dập. Tự do tiếp cận thông tin có nghĩa là có thể tùy ý chọn phương pháp để tiếp cận thông tin mà không sợ bị giam cầm hay trù dập.
Trong một xã hội mà thông tin được truyền tải và tiếp cận một cách tự do, nhà cầm quyền không những là không được phép cấm đoán sự truyền tải và tiếp cận thông tin của người dân mà nhà cầm quyền còn không được phép che dấu hoặc ngụy tạo thông tin dưới mọi hình thức. Người dân có quyền tiếp cận thông tin trung thực và đầy đủ. Nhà cầm quyền có trách nhiệm phải tự động cung cấp định kỳ một số thông tin thiết yếu cho người dân. Ngoài ra nhà cầm quyền còn phải cung cấp hầu hết mọi thông tin (không thuộc thông tin phải bảo mật) khi người dân yêu cầu.
Chính sự tự do truyền tải và tự do tiếp cận thông tin mà người dân có được đầy đủ tin liệu, nhờ đó có thể nắm bắt trọn vẹn về bất kỳ vấn đề nào đó được quan tâm, và rồi làm những quyết định chính chắn dựa trên sự hiểu biết và chọn lựa cá nhân.
Chính sự tự do truyền tải và tự do tiếp cận thông tin mà công việc của nhà cầm quyền phải tự minh bạch hoá, cơ cấu chính quyền phải tự hiệu quả hoá, nhân viên chính quyền phải tự trong sạch hoá. Lý do? Rất đơn giản. Vì nhờ vào sự tự do truyền tải và tiếp cận thông tin mà mỗi một người dân có thể tự đóng vai trò của một thanh tra hoặc giám sát viên và nhờ vào sự tích cực của người dân với vai trò đó mà tham ô lũng đoạn khó có thể nảy sinh, quan liêu lãng phí không có đất hoành hành, trịch thượng dối gian chắc chắn sẽ bị quần chúng trừng trị.
Quan trọng hơn hết, chính sự tự do truyền tải và tiếp cận thông tin mà nhà cầm quyền phải biết sợ quyền lực của người dân, phải biết tôn trọng ý dân.
Cũng có một bạn trẻ khác đã từng hỏi “Làm thế nào để DÂN CHỦ HÓA đất nước?
Nếu các bạn muốn DÂN CHỦ HÓA đất nước, tự mình hãy tiếp cận thông tin một cách rộng rãi và hãy tiếp tay truyền tải thông tin một cách rộng rãi!
Nếu các bạn muốn DÂN CHỦ HOÁ đất nước, hãy phá vỡ tất cả mọi che chắn thông tin của nhà cầm quyền để cho thông tin từ mọi lề, thuộc mọi luồng, của mọi thành phần, trong mọi lãnh vực được phát tán và tiếp cận một cách rộng rãi!
Nếu các bạn muốn DÂN CHỦ HÓA đất nước, hãy nắm giữ và sống mỗi ngày với quyền tự do truyền tải và tự do tiếp cận thông tin! Đừng để cho bất cứ ai bịt miệng, bịt tai, bịt mắt của chính cá nhân mình và dân chúng.
Nếu các bạn muốn DÂN CHỦ HÓA đất nước, hãy tự trang bị cho mình với vũ khí thông tin rộng nền - đa chiều - đa dạng, tự làm quyết định với cái đầu đầy thông tin của mình, và đứng lên “phát loa” chính kiến của mình. Đừng để cho nhà cầm quyền hay đảng nghĩ giùm các bạn, nói giùm các bạn, làm giùm các bạn, và... sống giùm các bạn. Mỗi một người chỉ có một lần để sống, đừng để cho bất cứ quyền lực nào tước đoạt.
Nếu các bạn muốn DÂN CHỦ HÓA đất nước, hãy vận dụng thông tin để vận động quần chúng ĐỨNG LÊN XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN.
DÂN CHỦ HÓA một đất nước trước hết là làm cho đất nước đó tràn ngập thông tin đa chiều. Khả năng thực hiện điều này nằm trong tầm tay của các bạn. Chân thành và dũng khí của tuổi trẻ các bạn chính là nguồn lực tinh khôi đủ sức để chuyển hóa đất nước của chúng ta.
Tại sao lại muốn và cần DÂN CHỦ HÓA đất nước? Các bạn, tôi và hầu hết mọi người trên thế giới này đều biết: có tự chủ thì mới có tự do thực sự, có tự do thực sự thì mới có dân chủ thực sự, có dân chủ thực sự thì mới có sự phồn thịnh thực sự, CÓ DÂN CHỦ THỰC SỰ & CÓ PHỒN THỊNH THỰC SỰ THÌ MỚI CÓ CHỖ NƯƠNG TỰA LÂU DÀI CHO CẢ DÂN TỘC. Chỉ với sự thật này, toàn dân cần phải tự chủ thúc đẩy tiến trình DÂN CHỦ HOÁ ĐẤT NƯỚC. THỰC SỰ DÂN CHỦ VÀ PHỒN THỊNH là một “bảo hiểm” tốt nhất cho tiền đồ của dân tộc.
NHÂN THỜI CUỘC, NÓI THÊM VỀ THÔNG TIN
Những ngày gần đây, nhân dân Việt Nam bỗng hiện thân như Phù Đổng thể hiện lòng yêu nước và ý chí của dân tộc trước hành vi “không thể chấp nhận được” của Trung Cộng và trước thái độ “không thể chấp nhận được” của ĐCSVN và nhà cầm quyền. Thông tin đã chứng tỏ là một vũ khí cực kỳ lợi hại trong đấu tranh bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ.
Trong một cuộc phỏng vấn, Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh đã nói “Người dân phải tin rằng Nhà nước sẽ có giải pháp, có đủ trách nhiệm để vừa giữ chủ quyền lãnh thổ, vừa duy trì hòa khí và quan hệ với Trung Quốc" (trích dẫn BBC).
Phải tin??? Làm sao có thể tin khi mà thông tin chỉ có một luồng từ lề trái? Làm sao có thể tin khi mà chỉ có một nửa của sự thật được nói tới, nếu may mắn đó là sự thật? Làm sao có thể tin khi mà ĐCSVN và những kẻ cầm quyền đã lén lút bán đứng tổ quốc và phản bội dân tộc?
Như Nguyễn Hưng Quốc đã nói: “vẫn còn sờ sờ trên giấy trắng mực đen bức công hàm do Phạm Văn Đồng ký gửi Chu Ân Lai ngày 14 tháng 9 năm 1958 trong đó chính phủ ông thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên các hòn đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa?” Nếu không có thông tin lề trái và tiếng nói của cái gọi là “thế lực thù địch” hoặc “diễn biến hòa bình” thì liệu nhân dân Việt Nam còn bị dối gạt đến bao giờ?
Như ông Lê Hiếu Đằng đã viết thư ngỏ cho ông Đinh Thế Huynh: “Tôi đợi một tuần qua để cơn giận dữ, lòng phẫn nộ và khinh miệt của tôi lắng xuống để ngồi bình tĩnh viết thư này cho ông để kịch liệt lên án và phê phán cách thức và nội dung đưa tin sai sự thật hoặc nói cách khác tránh né sự thật một cách trắng trợn của TTXVN về các cuộc biểu tình tuần hành của nhân dân TP Hà Nội và nhân dân TP Sài Gòn – Hồ Chí Minh, mà xét đến cùng là trách nhiệm của ông với tư cách người lãnh đạo cao nhất của bộ máy thông tin tuyên truyền của Đảng và Nhà nước hiện nay. Hơn nữa, ông còn là chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam chắc hẳn ông hiểu rõ thiên chức (tôi không dùng chữ chức năng) của nhà báo là phải thông tin trung thực, chính xác và khách quan về các sự kiện đã xảy ra, thực hiện quyền được thông tin chính đáng, một quyền cơ bản của người dân.” Nếu không có thông tin lề trái thì liệu là nhân dân Việt Nam có nhận ra đất nước đang lâm nguy trước hiểm họa Trung Quốc? Liệu là cộng đồng thế giới có nhận ra ý chí bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân Việt Nam?
Thông tin không những là phương tiện để DÂN CHỦ HOÁ đất nước, nó còn là vũ khí để giữ nước.
Tuesday, June 21, 2011
Yêu nước
Yêu nước
Posted on 22/06/2011
Song Chi - Yêu nước không có nghĩa là yêu một chủ nghĩa, một lý thuyết, một đảng phải hay chế độ. Chế độ nào rồi cũng có lúc tàn... Chỉ có đất nước và dân tộc mãi mãi trường tồn. Nếu… chúng ta không để cho mất nước, tất nhiên...
*
Chúng ta thường tự hào rằng người Việt mình có lòng yêu nước. Hơn thế nữa, lòng yêu nước đó đã trở thành một truyền thống tốt đẹp, là sức mạnh giúp đất nước nhỏ bé của chúng ta tồn tại sau 1000 năm bị Tàu đô hộ, 100 năm bị Tây đô hộ, sau rất nhiều cuộc chiến tranh to, nhỏ khác nhau… Ngay từ nhỏ khi học Lịch Sử, chúng ta đã được dạy như thế.
Nhưng đôi khi, tôi nghĩ, chúng ta phải nhìn nhận lại điều này. Nhất là sau một thời gian dài sống trong một thể chế chính trị tồi tệ, một môi trường xã hội tồi tệ đã phá hoại, bào mòn đi rất nhiều những phẩm chất tốt đẹp trong mỗi người dân VN. Ngay cả lòng yêu nước cũng bị bào mòn đi bởi nỗi sợ hãi, thói vô cảm, tâm lý cầu an…hoặc bị dẫn dắt, uốn nắn, “giáo dục” thành ra chệch hướng theo kiểu yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội, là yêu đảng, chẳng hạn.
Người Việt chúng ta có thật yêu nước mạnh mẽ như chúng ta vẫn tự hào? Các dân tộc khác chẳng lẽ không yêu nước bằng ta?
Tôi ngờ vực lắm. Hãy xem cái cách mà người Nhật yêu nước. Yêu nước nên biết nhìn xa trông rộng, chọn lựa cho đất nước một con đường đi đúng đắn, “thoát Á” từ lâu và trở thành một quốc gia giàu mạnh, đáng tự hào về nhiều mặt. Yêu nước, người Nhật đã thắt lưng buộc bụng một người lao động bằng ba bằng năm, xây dựng lại đất nước từ sau chiến tranh hoang tàn. Yêu nước, khi thảm họa sóng thần và động đất xảy ra, không một ai than vãn, khóc lóc ủy mị, cũng không giành giật xô đẩy cướp bóc nhau, người Nhật cắn răng lại, cùng nhau vượt qua thảm họa, như đã nhiều lần như thế.
Hãy xem cái cách mà người Ba Lan yêu nước. Yêu nước nên khi biết đã chọn sai đường, người Ba Lan dũng cảm thay đổi thể chế chính trị, chọn lựa con đường dân chủ, chọn bạn đồng minh mới là Hoa Kỳ để thoát ra khỏi sự “bắt nạt” của Nga.
Hay cách người Đức yêu nước. Yêu nước là thống nhất đất nước không cần tốn xương máu nhân dân, hai nửa Đông Tây thật lòng hòa giải hòa hợp, xóa bỏ hận thù, xóa bỏ quá khứ, cùng nhau xây dựng đất nước.
Hay cách người Thái yêu nước. Đâu cứ phải thường xuyên có chiến tranh với các nước lớn và thắng được các nước lớn ấy là tự hào, người Thái tự hào vì đã tránh cho đất nước họ không phải trải qua cuộc chiến tranh nào, không phải đổ máu của nhân dân.
v.v và v.v..
Người Việt chúng ta có thật yêu nước hay đã yêu nước đủ chưa?
Câu hỏi đó, trước hết, cần phải đặt lại với các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN từ trước đến nay. Bởi đó là những người có trách nhiệm lớn nhất đối với vận mệnh của đất nước, dân tộc VN kể từ khi họ giành được chính quyền ở miền Bắc 1954, và đặc biệt, khi họ nắm vai trò độc tôn lãnh đạo đất nước từ sau tháng 4.1975. Các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN, họ có yêu nước không?
Nếu thật lòng yêu nước, họ sẽ luôn luôn đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên tất cả. Còn nếu không, không có gì khó để trả lời câu hỏi này.
Trong suốt nhiều thập kỷ, những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN đã luôn luôn đặt quyền lợi và sự tồn vong của đảng, của chế độ lên trên hết. Nên những lựa chọn, bước đi của họ cứ từ sai lầm này dẫn đến sai lầm khác. Trong đó sai lầm lớn nhất đưa đến hậu quả nặng nề cho ngày hôm nay là mối quan hệ bất xứng và đầy nguy hiểm với Bắc Kinh. Theo thời gian, mối quan hệ đó đã mọc rễ cái rễ con móc nối chằng chịt với các cá nhân, đơn vị, thành phần trong bộ máy nhà nước VN từ trên xuống dưới, và thông qua các cá nhân, đơn vị này, thao túng, lũng đoạn nền chính trị, kinh tế, xã hội VN.
Sống cạnh Trung Quốc hàng nghìn năm, người Việt quá hiểu, âm mưu thôn tính VN đã có từ thời các triều đại phong kiến Trung Hoa trước kia cho tới tận bây giờ, dưới “triều đại” của đảng cộng sản Trung Quốc. Khi chưa thể thôn tính thì họ trục lợi những gì có thể trục lợi được từ VN, đồng thời, theo đuổi một chính sách kìm chế và phá hoại về nhiều mặt, nhằm làm cho VN không thể phát triển vượt mức hoặc thoát khỏi vòng kềm tỏa của Trung Quốc. Cũng như Lào, Campuchia hay Bắc Hàn, phải nằm trong vùng ảnh hưởng chặt chẽ của Bắc Kinh, là “sân sau”,“vùng đệm”-điều đó là dễ hiểu.
Bây giờ, khi âm mưu bành trướng bá quyền của TQ đã ngày càng lộ rõ, gắn liền với những quyền lợi kinh tế thiết thực ở biển Đông, câu hỏi “Có thật tâm yêu nước hay không?” lại một lần nữa được đặt ra cho những người lãnh đạo hiện nay của đảng và nhà nước cộng sản VN. Người dân đang theo dõi những hành động cụ thể của họ-chứ không chỉ là những lời nói suông, để biết câu trả lời. Liệu họ có thực tâm thức tỉnh, ít nhất một lần biết hy sinh quyền lợi của đảng, của phe nhóm, cá nhân…vì đất nước, dân tộc? Quyết tâm cải cách triệt để về chính trị, xã hội, kinh tế…để thoát ra khỏi tình thế khó khăn về mọi mặt như hiện tại và đi theo con đường mà các nước dân chủ, tiến bộ trên thế giới đang đi, cứu đất nước khỏi bóng ma ám ảnh của một thời Bắc thuộc xa xưa?
Vận nước đã đến lúc buộc họ phải chọn lựa rõ ràng, dứt khoát, triệt để. Không đi dây giữa Hoa Kỳ và TQ đã đành, càng không thể tiếp tục cái lối đi dây giữa giặc và nhân dân, như họ vẫn làm từ trước đến nay. Chỉ riêng trong thế kỷ XX, biết bao nhiêu lần lòng yêu nước của người dân VN đã bị lợi dụng cho những cuộc chiến tranh dưới những danh xưng chống ngoại xâm cứu nước, thực chất là để giành chính quyền về tay đảng cộng sản và sau đó là để bảo vệ chế độ này.
Không thể cứ mồm thì nói sẽ làm tất cả để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ lãnh hải của đất nước, nhưng ngay sau đó lại cùng kẻ bành trướng tụng ca mối quan hệ hữu nghị 16 chữ vàng, và khi kẻ bành trướng làm căng hơn thì lại chấp nhận giải pháp đàm phán, thương lượng song phương, thực chất là lùi dần cho tới khi mất biển, mất nước.
Từ nhiều năm nay, Trung Quốc đã và đang thi hành chiến lược đánh phá VN không chỉ trên biển Đông mà trong mọi lĩnh vực. Nhất là kinh tế.
Nếu thực tâm yêu nước những người đang lãnh đạo đất nước hẳn đã tìm mọi cách để hạn chế dần tiến tới chấm dứt sự phá hoại này. Từ tình trạng nhập siêu mất cân đối nghiêm trọng giữa VN và TQ. Tình trạng khoáng sản, tài nguyên của đất nước bị khai thác vô tội vã, ùn ùn xuất sang TQ. Tình trạng hàng giả hàng dỏm hàng độc hại các loại, nhất là thực phẩm có chứa chất độc hại, được tuồn sang VN hàng ngày, bằng mọi ngả đường, chính thực lẫn buôn lậu. Tình trạng hầu hết những gói thầu quan trọng, gói thầu EPC rơi vào tay TQ khiến các nhà thầu VN mất cơ hội, nền sản xuất VN thêm khó khăn, VN mất đi hàng trăm ngàn việc làm mỗi năm. Chưa kể, số người lao động TQ tràn sang VN quá đông sẽ dẫn đến sự phức tạp về lâu về dài. Và chấm dứt những dự án gây thiệt hại cho đất nước về nhiều mặt-nhất là về an ninh quốc phòng như dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, thuê rừng đầu nguồn ở các tỉnh biên giới phía Bắc…
Nếu thực tâm yêu nước, những người đang lãnh đạo đất nước cũng đã phải tìm cách hạn chế sự thâm nhập của văn hóa TQ trong đời sống VN. Chẳng hạn, phim TQ đang chiếm một tỷ lệ mất cân đối nghiêm trọng trên sóng VN nếu so với phim ảnh các nước khác, đặc biệt là châu Âu. Hay những dịp hội hè, thậm chí cả đại lễ 1000 năm Thăng Long vừa qua, nhiều đường phố ở Hà Nội và một vài thành phố khác cứ tràn ngập đèn lồng đỏ kiểu Trung Quốc trong khi ý nghĩa thật của phố đèn lồng đỏ là gì thì nhiều nhả nghiên cứu văn hóa cũng đã chỉ ra rồi. Và còn vô vàn ví dụ khác.
Với mỗi người VN hiện nay cũng vậy, chúng ta đã thật lòng yêu nước chưa?
Những ngày gần đây, khi cách ứng xử của nhà cầm quyền Trung Quốc đối với những vấn để liên quan đến sự tranh chấp lãnh hải trên biển Đông ngày càng tỏ ra ngang ngược, xâm phạm thô bạo đến chủ quyền của VN, chúng ta đã chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn người VN già trẻ, lớn bé cùng nhau xuống đường đi biểu tình phản đối Trung Quốc. Đó là những biểu hiện của lòng yêu nước không ai có thể phủ nhận. Điều đó càng có ý nghĩa trong một quốc gia mà biểu tình là một hành động không được nhà nước cho phép và có thể dẫn đến việc đàn áp, bắt bớ, tù tội.
Nhưng nếu chúng ta chỉ biểu tình thôi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến Trung Quốc.
Tham vọng to lớn của Trung Quốc đối với biển Đông không vì thế mà chùn lại.
Giấc mơ dùng biển Đông để vươn xa hơn trên con đường giành ngôi vị bá chủ toàn cầu, từ lâu Trung Quốc đã vạch thành chiến lược, đã chuẩn bị công phu và cứ thế mà thực hiện từng bước. Ngày càng ngày VN sẽ càng gặp khó khăn hơn trong việc đối phó với sự “hiện thực hóa” giấc mơ này của họ.
Yêu nước còn bằng muôn ngàn hành động cụ thể khác, mỗi cá nhân có thể làm, trong khi vẫn tiếp tục gây sức ép lên chính nhà nước để họ phải có những chính sách khác, đường lối khác trong làm ăn cũng như trong quan hệ với Trung Quốc.
Yêu nước, hãy dùng hàng VN, thay vì tiếp tay làm giàu cho nước khác, vốn đã giàu hơn chúng ta hàng trăm lần.
Yêu nước, những người nông dân, ngư dân sẽ cân nhắc hy sinh một chút quyền lợi, thay vì bán nông sản hải sản cho lái buôn TQ đang về tận nơi thu mua với giá cao hơn các doanh nghiệp một chút để bán hàng cho các doanh nghiệp trong nước trước.
Yêu nước, những ông chủ tập đoàn kiểu như tập đoàn TKV, sẽ biết phải làm gì thay vì chỉ nghĩ đến tiền và quyền lợi của tập đoàn, cứ đào hết than lên bán cho Trung Quốc đem về “lấp đất để làm của xài dần”, trong khi VN lại phải đi nhập khẩu than cho những nhu cầu năng lượng khác!
Yêu nước, những người làm phim sẽ không làm những bộ phim bôi bác lịch sử, là phim Trung Quốc nói tiếng VN, như “Lý Công Uẩn-đường đến thành Thăng Long”. Và những người có quyền sẽ xử lý nghiêm, hủy bộ phim này thay vì cứ tìm cách cho bộ phim được phát sóng!
Yêu nước, những trí thức, nhà văn, đạo diễn sẽ lên tiếng cùng với sinh viên học sinh, người dân bình thường, phản đối thái độ của Trung Quốc và đòi hỏi nhà nước VN phải có thái độ rõ ràng trước sự tồn vong của đất nước.
Yêu nước, các ca sĩ, diễn viên, người mẫu…thay vì chụp hình nude bảo vệ môi trường, hoặc nay thì hở ngực, mốt lại khoe thân…sẽ làm những hành động thiết thực hơn như vận động quyên góp hỗ trợ cho ngư dân bám biển chẳng hạn. Vì ngư dân còn bám biển, tàu cá VN còn ra khơi, chứng tỏ chúng ta không sợ, chứng tỏ biển vẫn là của ta.
Yêu nước, những người công an, thay vì hùng hổ bắt bớ sinh viên đi biểu tình, và đội ngũ công an mạng tối ngày hăm dọa, chửi bới, khuyên can mọi người đừng…yêu nước, đừng quan tâm đến chuyện chính trị, để cho nhà nước lo (!), sẽ biết phải dùng sức mạnh đó vào đâu.
Yêu nước, phải cứu nước trước khi quá muộn. Không chỉ cứu nước khỏi họa ngoại xâm, mà trước hết là giặc nội xâm. Tất cả những thế lực nào đang làm nghèo đất nước, đang âm mưu bán rẻ đất nước, đang đe dọa đến sự tồn vong của đất nước và là lực cản cho con đường phát triển của đất nước.
Yêu nước không có nghĩa là yêu một chủ nghĩa, một lý thuyết, một đảng phải hay chế độ.
Chế độ nào rồi cũng có lúc tàn. Nhất là những chế độ không do dân bầu ra, không vì dân và cũng không bảo vệ được người dân. Lại không bảo vệ được sự vẹn toàn lãnh thổ.
Chỉ có đất nước và dân tộc mãi mãi trường tồn.
Nếu… chúng ta không để cho mất nước, tất nhiên.
Subscribe to:
Comments (Atom)


